Một người chạy vội va thẳng vào tôi.
Tôi chưa kịp tránh thì đã bị đụng phải, mất thăng bằng, hoảng loạn suýt ngã thì một cánh tay rắn chắc kịp thời vòng qua eo đỡ lấy tôi, giúp tôi đứng vững rồi nhanh chóng buông ra.
Đứng vững xong, nhìn thấy tấm ảnh siêu âm rơi xuống đất, tôi vẫn chưa hết hồn, lập tức đưa tay ôm bụng.
Người đụng phải tôi chỉ quay đầu nói một câu “xin lỗi” cho có lệ, rồi lại vội vàng chạy đi.
Tôi tức tối chửi thầm một tiếng, cúi xuống nhặt tấm ảnh siêu âm.
Phủi bụi trên đó xong, tôi ngẩng đầu nhìn người vừa đỡ mình.
Đúng lúc ấy, anh ta đang cúi đầu nhìn vào ảnh siêu âm trong tay tôi.
Ánh mắt tôi rơi vào gương mặt quen thuộc kia, lập tức nghẹn họng.
Lông mày sắc, đôi mắt lạnh, sống mũi cao thẳng…Người vừa đỡ tôi, cứu con tôi, chẳng phải là Tạ Yến Trì sao?!
Miệng tôi há to, câu “cảm ơn” mắc kẹt không sao nói ra được.
Tạ Yến Trì liếc tôi vài lần, rồi lại nhìn tấm ảnh siêu âm.
Gương mặt lạnh lùng vốn dĩ như băng ngàn năm, giờ lại hóa thành đỉnh tuyết vạn năm.
Ánh mắt ấy khiến tim tôi đập loạn.
Tôi sợ anh nhớ lại tất cả, bắt tôi phá bỏ đứa bé.
Hoặc tệ hơn, giữ con bỏ mẹ, để tôi vĩnh viễn không được gặp lại con nữa.
Càng tưởng tượng càng thấy kinh hãi, tôi hoảng hốt thốt ra một câu:
“Đứa bé này không phải của anh!”
Vừa nói xong, tôi lập tức hối hận.
Tạ Yến Trì đã mất trí nhớ rồi.
Tự dưng tôi nói vậy chẳng phải là tự lộ hết sao?
Tôi gượng gạo kéo khóe môi, vội chữa lại:
“Ha ha, tôi đùa thôi mà.”
“Anh đẹp trai này, cảm ơn anh nhé, lúc nãy chồng tôi không có ở đây, may mà anh đỡ tôi, không thì tôi chẳng biết ăn nói sao với chồng. Đứa bé này là niềm hy vọng nối dõi bao năm của nhà họ Vương chúng tôi…”
Càng nói càng lưu loát, như thể thật sự có ông chồng họ Vương nào đó.
Mặt Tạ Yến Trì thì càng lúc càng đen.
Cuối cùng, có lẽ chịu không nổi tôi cứ như hòa thượng niệm kinh mãi về “hương hỏa nhà họ Vương”, anh ta chẳng thèm đáp một câu, xoay người lạnh lùng bỏ đi.
Mẹ ơi, đáng sợ quá đi mất!
Lần sau nhất định phải đổi bệnh viện khám thai mới được.
Tôi vỗ ngực, nhìn bóng lưng anh dần xa, âm thầm thề trong lòng.
06
Sau hôm đó, tôi sống nơm nớp lo sợ mấy ngày.
Ngoài một lần trợ lý Vương gọi đến hỏi xem tôi có muốn con gấu bông hồng to ở phòng ngủ cũ không, thì tôi chẳng nhận thêm tin gì liên quan đến Tạ Yến Trì nữa.
Tôi thở phào nhẹ nhõm, rồi dần dần trở lại cuộc sống dưỡng thai an nhàn như trước.
Rất nhanh, đến ngày khám thai tiếp theo.
Lần này, tôi chọn bệnh viện tam giáp (tốt nhất) hàng đầu ở thủ đô.
Chậm rãi đi đến bệnh viện, tôi vừa đi vừa nghĩ:
Chắc không đến mức Tạ Yến Trì cũng chuyển từ bệnh viện ở Tứ Hoàn sang đây đâu nhỉ?
Kết quả chứng minh, anh ta… quả thực có thể làm được!
07
Sảnh lớn bệnh viện.
Nhìn thấy Tạ Yến Trì ở không xa, tôi hoàn toàn sững người.
Tạ Yến Trì là người có cảm giác cực nhạy.
Ngay lập tức, anh nhìn về phía tôi, nhíu mày.
Anh hẳn cũng đang nghi ngờ vì sao tôi lại đổi sang bệnh viện này.
Dù sao thì khám thai vốn chẳng ai tùy tiện đổi bệnh viện cả.
Cái kiểu trùng hợp chết tiệt gì đây! Biết vậy tôi đã chẳng đến rồi.
Ánh mắt anh nhìn tôi quá lâu khiến tôi không thể làm ngơ.
Bất đắc dĩ, tôi giơ tay vẫy chào:
“Anh đẹp trai, trùng hợp ghê á! Anh cũng đi khám thai… À không, đổi thuốc hả?”
Sau khi mất trí, Tạ Yến Trì đúng là cực kỳ vô lễ.
Anh lạnh lùng liếc tôi một cái, rồi quay người đi luôn, như thể chưa từng quen biết.
Hồi còn làm "chim hoàng yến" của anh, nếu vô tình gặp ngoài đường, anh ít nhất cũng sẽ đến xoa đầu, hôn lên mặt tôi một cái.
Còn bây giờ… tsk!
Tức muốn chết, tôi bèn làm một cái mặt quỷ sau lưng anh, rồi nhanh chân chạy thẳng vào khoa sản.
Lần khám này cũng rất suôn sẻ, tôi lấy được bức ảnh thứ hai trong đời của con.
Trong mắt mẹ, con bao giờ cũng là đẹp nhất.
Để có thể ngắm bé thật kỹ, tôi tìm một ghế trống ngồi xuống.
Em bé vẫn còn bé xíu, nhưng càng nhìn tôi càng thấy yêu, chẳng nỡ rời mắt.
Cho đến khi “bịch!” một tiếng, có người như kiểu định ăn vạ mà ngã xỉu ngay trước mặt tôi.
Tôi bị dọa đến mức bật dậy:
“Anh… anh gì ơi, anh không sao chứ?”
Tôi vội ngồi xổm xuống, cố sức lật người đàn ông đó ra để anh ta không bị ngạt thở.
Kết quả là…không kịp đề phòng, bị gương mặt điển trai của Tạ Yến Trì đánh thẳng vào mắt.
“……”
Tôi thật sự cạn lời.
Cái quái gì vậy? Ở đâu cũng có thể đụng phải anh ta sao!
Nhưng nhìn vết bầm trên trán anh, tôi cũng chẳng nỡ bỏ mặc.
Tôi hít sâu, hô hoán tìm người giúp, rồi cùng y tá đưa anh vào phòng cấp cứu.
Sau khi lén lút trốn khỏi khoa cấp cứu, tôi thề rằng lần sau nhất định phải đổi bệnh viện nữa!
Chắc chắn sẽ không còn gặp lại nữa đâu!
Nếu mà còn gặp nữa thì…
Phi phi phi! Tôi tuyệt đối không xui đến mức đó đâu!
Vừa nghĩ vừa đi ra bãi đỗ xe, chưa ra khỏi cửa khu khám bệnh, tôi lại chạm mặt một người không nên gặp nhất.
Ngay giữa sảnh, tôi và trợ lý Vương nhìn nhau sững sờ.
Nhớ lại lời hứa trước đó, tôi lập tức giơ hai ngón tay thề:
“Tôi thề, tôi không hề có ý định dây dưa với Tổng Giám đốc Tạ của các anh. Tôi chỉ bị cảm nên mới đến bệnh viện này, tuyệt đối không phải tới đây để rình anh ấy!”
Trợ lý Vương im lặng hồi lâu, rồi khẽ nói:
“Lần này Tổng Giám đốc Tạ đến bệnh viện là lịch trình đột xuất, tôi biết cô không phải loại người như vậy.”
Anh ta dừng một chút, vẻ mặt trở nên phức tạp:
“Nhưng… cảm ơn cô vì vừa nãy đã cứu Tổng Giám đốc Tạ.”
Tôi thở phào, khoát tay đáp:
“Không có gì, ở bệnh viện mà, không phải tôi thì cũng sẽ có người khác thôi.”
Tôi thật sự không giỏi mấy chuyện xã giao này, nên nói tạm câu “tạm biệt” rồi định chuồn.
Bỗng trợ lý Vương gọi với từ phía sau, giọng có phần do dự:
“Cô Nhan, hay là… cô đến gặp Tổng Giám đốc Tạ đi. Anh ấy không tin rằng mình từng yêu cô, có lẽ là vì chưa thực sự gặp cô. Biết đâu, khi nhìn thấy cô, anh ấy sẽ nhớ lại mọi chuyện thì sao.”
Ờ… chuyện này hoàn toàn không cần thiết.
Chúng tôi đã gặp nhau mấy lần rồi.
Không ăn thua đâu, Tạ Yến Trì thật sự quên sạch tôi rồi.
Hơn nữa, tôi đang mang thai, còn dám chạy tới trước mặt anh ấy sao?!
Lỡ đâu anh nhớ lại rồi muốn bỏ đứa bé, thì đến lúc tôi có khóc như Mạnh Khương Nữ trước Trường Thành cũng vô ích thôi.
Tôi lập tức từ chối:
“Không gặp.”
Sắp xếp lại lời lẽ, tôi nghiêm túc khuyên nhủ trợ lý Vương:
“Anh Vương à, Tổng Giám đốc Tạ từng nói không muốn tôi xuất hiện trước mặt anh ấy mà. Sao anh lại có thể vì chút giao tình giữa chúng ta mà vi phạm mệnh lệnh của anh ấy được chứ!”
Vì vậy, xin anh tuyệt đối đừng nhắc đến tôi trước mặt Tạ Yến Trì.
08
Hôm đó sau khi khám thai về nhà, tôi lập tức ủy thác căn nhà mới cho môi giới.
Không sợ nhất vạn, chỉ sợ vạn nhất.
Tạ Yến Trì mất trí nhớ mà gặp tôi đi khám thai thì không sao.
Nhưng nếu bị trợ lý Vương – người biết rõ tất cả – bắt gặp, thì đúng là chuyện lớn bằng trời!
Nếu anh ta phát hiện tôi mang thai, mười phần chắc đến tám, chín là sẽ báo cho Tạ Yến Trì.
Mà ngay cả khi chưa mất trí nhớ, Tạ Yến Trì vốn đã không thích trẻ con.
Bây giờ mất trí rồi thì càng không thể thích nổi.
Như vậy, tôi và đứa bé trong bụng, 99,9% là nguy to!
Bắc Kinh là nơi tôi lớn lên từ nhỏ, tôi không nỡ rời đi.
Vậy nên chỉ còn cách chuyển tới một nơi cách thật xa Tạ Yến Trì mà sống.
Tiện thể cũng đổi luôn bệnh viện để khám thai.
Lần này, tôi nhất định không thể gặp lại anh ta nữa!
09
Lần khám thai thứ ba.
Mẹ nó, tôi lại, lại, lại gặp Tạ Yến Trì.
Sảnh khu khám bệnh, anh mặc bộ vest cao cấp như thể đang tham dự hội nghị dự án hàng trăm tỷ, đứng ngay lối ra vào.
Mái tóc từng bị cạo vì chấn thương nay đã dài đến ngang tai, hình ảnh tổng thể gần như khôi phục lại như trước tai nạn.
Chỉ là khí chất của anh giờ còn lạnh lùng hơn trước, như băng ngàn năm, tuyết vạn năm.
Bình luận