Đôi mắt anh cũng sâu và tối như hồ nước tĩnh lặng, khóa chặt lấy tôi.
Tôi đứng cách anh không xa, chết cũng không dám bước tới.
Trong lòng không ngừng than mình xui xẻo, rồi bắt đầu nghĩ có khi phải ra nước ngoài thôi.
Ra nước ngoài, dù anh có nhớ lại tất cả, cũng không dễ tìm được tôi.
Càng nghĩ càng thấy khả thi, dù phải xa quê hương có chút khổ, nhưng vì đứa bé thì đáng.
Nếu thật sự muốn quay về, cũng có thể đợi khi con lớn thêm một chút rồi về.
Nghĩ thông suốt, tôi thở phào nhẹ nhõm.
Lần nữa nhìn Tạ Yến Trì, tôi không còn quá sợ hãi nữa.
Thậm chí còn ngẩng đầu, mỉm cười với anh.
Nhưng ngay lúc đó, tôi thấy anh hít sâu một hơi, sải bước đi về phía tôi.
Lần đầu tiên sau bao nhiêu lần “tình cờ gặp,” anh mở miệng nói với tôi:
“Người đàn ông không đi khám thai cùng vợ thì không đáng lấy.”
“Nhưng con cũng không thể thiếu cha.”
“Ý tôi là… tôi vừa gặp đã yêu em.”
“Xin mạn phép hỏi, tôi có thể làm cha của đứa bé không?”
“……”
Tôi chớp mắt, tưởng mình nghe nhầm.
Tạ Yến Trì cụp mắt, trong vẻ lạnh lùng còn xen chút ngại ngùng:
“Cô Nhan Tú, tôi không để ý đứa bé trong bụng cô không phải của tôi, tôi sẽ đối xử tốt với nó.”
“……”
Tôi im lặng.
Tôi sững sờ.
Tâm trạng tôi phức tạp.
Vì cái kiểu "thần kinh phát tác bất thình lình" của Tạ Yến Trì.
Anh ta trước đây còn nói không thích trẻ con, thì ra không thích con mình, nhưng lại hăng hái muốn làm cha con người khác?!
Thật là cạn lời!
Tôi lập tức lườm anh ta một trăm lẻ tám cái, lạnh giọng:
“Con tôi có cha của nó rồi, cần gì anh làm cha?”
Sắc mặt Tạ Yến Trì sa sầm một giây.
Giây tiếp theo, anh lại đột nhiên kiên định hơn:
“Người đàn ông ngay cả khám thai cũng không đi cùng em thì có làm được cha không?”
“Anh ta không làm được, còn tôi thì được.”
“Tôi không tin. Chuyển khoản cho tôi 500 nghìn đi, chứng minh năng lực coi!”
Tạ Yến Trì cúi đầu.
Tạ Yến Trì chuyển khoản.
Rồi anh ngước lên, đôi mắt tràn đầy tình cảm:
“Tôi có rất nhiều tiền, rất thích hợp làm chồng em, cũng như làm cha đứa bé trong bụng em.”
Tôi nhìn tài khoản ngân hàng bỗng dưng tăng thêm 1 triệu, hoàn toàn cạn lời.
“À…?”
Không biết từ khi nào, trợ lý Vương đã xuất hiện, há hốc miệng bật ra tiếng nghi hoặc:
“Xin hỏi, hai người… đang chơi loại play gì vậy?”
Tôi: “……”
Tôi không chơi gì hết…là sếp anh ta đạo đức suy đồi, nhất quyết đòi làm “tiểu tam” thôi!
10
Ba lần khám thai, đổi ba bệnh viện, đều đụng trúng Tạ Yến Trì.
Đến mức độ trùng hợp thế này, tôi hoàn toàn bỏ cuộc.
Tôi đồng ý quay về cùng Tạ Yến Trì, cho anh ta cơ hội làm “tiểu tam”.
Trên xe, trợ lý Vương lái xe, tay vừa nắm vô lăng vừa hỏi:
“Về Thuận Cảnh Loan sao?”
Tôi đương nhiên đáp: “Đúng rồi.”
Tạ Yến Trì lập tức phản đối kịch liệt: “Không được.”
Tôi nhàn nhạt liếc anh ta:
“Tại sao không? Anh giấu phụ nữ khác ở đó à?”
Tạ Yến Trì sững người, im lặng.
Một lúc sau, anh lắp bắp nói:
“Chắc là… không còn.”
Hừ, "chắc là không còn"?!
Nghe thử xem, đây có phải lời con người nói không?!
Giọng anh càng lúc càng nhỏ:
“Ừm… Tôi trước đây bị tai nạn xe, mất đi một phần ký ức. Theo lời trợ lý Vương, tôi từng có một cô bạn gái, nhưng tôi không nhớ nổi cô ấy. Tôi thề là tôi chẳng có cảm giác gì với cô ta, hơn nữa tôi đã đuổi cô ta đi rồi.”
“Người tôi yêu bây giờ là em. Từ lần đầu tiên nhìn thấy em, tôi đã biết chúng ta nên ở bên nhau.”
Ồ, thì ra anh chẳng còn chút cảm giác nào với tôi nữa.
Tôi nghe lời “thề thốt” của anh với vẻ mặt không chút biểu cảm.
Bên cạnh, trợ lý Vương – người có học thức cao, IQ cao – lại ngẩn ngơ.
Anh ta lén liếc nhìn tôi, rồi ra sức nháy mắt với Tạ Yến Trì.
“Ngài chắc chắn là nhớ được cô ấy mà.”
Tạ Yến Trì não như treo ngược, chẳng hiểu nổi tín hiệu ấy.
Anh đáp chắc nịch: “Không nhớ nổi.”
Rồi lại nhìn tôi với ánh mắt đầy si mê:
“Người tôi thích là em. Tôi không quan tâm em đã kết hôn hay đang mang con của người khác, tôi muốn cưới em.”
“À đúng rồi, khi nào em mới ly hôn với chồng cũ thế?”
Chiếc xe do trợ lý Vương lái quẹo một khúc cua hình chữ S.
Tôi lạnh lùng lườm Tạ Yến Trì, nghiến răng nghiến lợi nói:
“Còn phải xem anh thể hiện thế nào đã!”
Quên sạch tôi rồi mà còn muốn làm tiểu tam của tôi cơ đấy.
Tạ Yến Trì, đúng là giỏi lắm!
11
Đến biệt thự, tôi lén nhắn tin cho trợ lý Vương.
Bảo anh ta coi như không quen biết tôi, cũng không được phép tiết lộ chuyện tôi từng là "chim hoàng yến" của Tạ Yến Trì.
Trợ lý Vương nhìn Tạ Yến Trì đầy thương hại, gật đầu lia lịa, mồ hôi đầy trán rồi lủi mất.
Tôi hiên ngang bước vào biệt thự.
Dì Trương đang cắt tỉa hoa trong vườn thấy tôi thì vui vẻ chạy lại, nhìn lén sắc mặt Tạ Yến Trì rồi hạ giọng hỏi:
“Cô Nhan, cô và Tổng Giám đốc Tạ làm lành rồi sao?”
Tôi gật đầu, cũng nhỏ giọng đáp:
“Đúng vậy, nhưng anh ấy bị tai nạn nên trí nhớ có chút lộn xộn, cứ tưởng tôi là vợ người khác. Nên nếu có gì kỳ quặc, dì đừng để ý, bọn tôi… đang chơi trò thôi!”
Dì Trương bừng tỉnh, hiểu ngay:
“À à, là cái kiểu mấy người trẻ bây giờ hay chơi… gọi là gì ấy nhỉ… play đúng không?”
Tôi cười tươi: “Dì Trương đúng là thông minh!”
Quay đầu nhìn Tạ Yến Trì đang hoàn toàn không biết gì.
Tôi khẽ nhếch môi cười đầy nham hiểm.
12
Tôi đi thẳng lên phòng ngủ tầng hai, thay váy ngủ.
Bước ra khỏi phòng thì thấy Tạ Yến Trì đang đứng ngay cửa.
Anh ngẩng đầu nhìn tôi, mắt lóe sáng một thoáng:
“Váy này đẹp quá, quần áo anh bảo mua sao lại đến nhanh thế nhỉ?”
Tôi nâng váy, xoay một vòng, cười tít mắt:
“Đây là váy của chim hoàng yến cũ anh mua đấy, sao mà chẳng đẹp được?”
Gương mặt vốn lạnh như băng của Tạ Yến Trì lập tức đông cứng: “Hả?!”
Tôi liếc lạnh:
“Anh tiếc không muốn tôi mặc à?”
Anh vội vàng lắc đầu:
“Không có.”
Tôi mỉm cười, cúi người hôn lên môi anh, ánh mắt dõi theo anh, tươi rói:
“Không có thì tốt.”
“Anh không phải muốn lên làm chồng tôi sao?”
“Giờ sao lại e dè thế?”
Tai Tạ Yến Trì đỏ bừng, quay mặt đi, lông mi khẽ run:
“Vậy… cũng phải đợi em ly hôn đã.”
Ngón tay mảnh khảnh chạm lên yết hầu anh, nhẹ ấn vài cái.
“Anh nghe nói phụ nữ mang thai nhu cầu cao hơn rồi nhỉ? Anh không làm được thì tôi về tìm lão Vương nhà tôi…”
Chưa nói xong, đã bị Tạ Yến Trì với ánh mắt sâu như mực bế ngang lên, sải bước vào phòng, đặt lên chiếc giường trải lụa mềm mịn.
Anh cúi xuống hôn tôi, đôi mắt đen kịt ẩn nhẫn, xen lẫn cả day dứt và giằng xé.
Nhưng từ đầu tới cuối, anh chẳng hề dừng lại.
Tôi vốn chỉ định trêu anh một chút.
Nhưng sau khi mang thai, hormone quá dễ bị kích thích.
Bị anh hôn đến mức đầu óc choáng váng, tôi quên luôn từ chối.
Anh kiêng dè vì bụng tôi, không dám quá mạnh.
Nhưng nhịp điệu vừa chậm vừa kéo dài, khiến tôi dở sống dở chết.
Mặt đỏ bừng, tôi cầu xin anh nhanh lên.
Anh hôn đầu ngón tay tôi, giọng trầm khàn dụ dỗ:
“Bây giờ em đang cầu ai?”
“……”
Tôi chịu không nổi sự chậm rãi ấy, liền tát anh một cái.
Động tác anh tăng tốc, mắt càng đỏ hơn:
“Tại sao không nói?”
“……”
“…Chồng… ơi?”
Tạ Yến Trì khựng lại, hung hăng cắn đầu ngón tay tôi:
“Không được nghĩ đến hắn ta lúc này! Hai người sắp ly hôn rồi!”
…
Tạ Yến Trì mất trí nhớ còn nóng bỏng hơn cả cảnh "A Lý mặc váy của Phẩm Như".
Tôi nhắm mắt, vừa vui vừa cười muốn chết.
13
Sáng hôm sau, tôi dậy hơi muộn.
Bước xuống giường, thấy Tạ Yến Trì đang rón rén chỉ huy người hầu dọn dẹp quần áo và phụ kiện trong phòng thay đồ của tôi.
Tôi nhíu mày, lườm anh:
“Anh làm gì vậy?”
Tạ Yến Trì giữ nguyên vẻ mặt băng giá, đáp chắc nịch:
“Dọn ra để thay bằng quần áo, túi xách em thích. Còn mấy đồ ren trong nhà này, lát nữa anh bảo người gỡ hết, em thích gì cứ chọn mà trang trí lại. Vườn hoa hướng dương cũng nhổ luôn, để em trồng hoa em muốn.”
Tôi giận đến mức sắp xoay vòng rồi nổ tung như pháo hoa.
Đây đều là những thứ tôi thích, tốn bao tâm huyết mới làm được.
Vậy mà sau khi mất trí nhớ, chỉ vì một cô gái gặp vài lần mà anh ta nói tháo hết?!
Bình luận