Bạn trai đưa tôi đi gặp bạn bè, nói là buổi họp mặt đơn giản, giới thiệu cho tôi làm quen một chút.
Vừa bước vào phòng, còn chưa kịp lên tiếng chào hỏi, đã có một giọng nữ vang lên, sắc lạnh mà đầy ám chỉ: "Không phải đã nói là anh em tụ họp thôi sao? Sao lại mang theo bạn gái?"
Tôi liếc nhìn cô ta, nụ cười vẫn dịu dàng trên môi: "Bạn có thể cho tôi xem giấy khai sinh được không? Tôi thật sự tò mò, không rõ là giới tính nam hay nữ."
Cô ta khựng lại một chút, rồi làm bộ tự nhiên, đưa tay định khoác lên vai bạn trai tôi.
Anh nghiêng người né tránh, thần sắc không vui.
Cô ta lại cười cười, như thể thân quen lắm: "Không phải chứ, mới yêu mà đã trọng sắc khinh bạn rồi à? Chị dâu đây ghen à?"
Tôi gật đầu, không ngại ngần: "Đúng thế, tôi có tính chiếm hữu. Rất mạnh."
Không khí trong phòng hơi trầm xuống.
Cô ta quay sang nhóm người ngồi bên, giọng điệu nửa đùa nửa thật: "Chị dâu có vẻ không thích tôi nhỉ? Không lẽ xem tôi là đối thủ?"
Bạn trai tôi lúc đó rốt cuộc không nhịn được nữa, sắc mặt lạnh hẳn đi: "Tề Duyệt, cô đủ chưa? Không muốn ăn thì có thể về."
Tôi đứng bên cạnh, thấy rõ khẩu hình môi anh lúc đầu.
Không phải là "về", mà là một chữ sắc lẹm, anh chỉ vì tôi mà đổi giọng: "Cút."
1
Sau khi quen nhau chưa được bao lâu, bạn trai tôi đã nói muốn dẫn tôi đi gặp hội anh em thân thiết của anh.
Trên đường đi, tôi có hơi lo, liền hỏi: "Bạn anh dễ nói chuyện không? Mấy người đó có hoà đồng không?"
Anh nắm lấy tay tôi, dịu dàng hôn nhẹ lên mu bàn tay: "Đều là người tốt cả. Đừng lo, có anh ở đây rồi."
Nghe vậy, lòng tôi cũng an tâm hơn đôi chút.
Chẳng bao lâu sau, chúng tôi đến phòng bao đã đặt trước.
Cửa vừa mở ra, tôi nhìn thấy bên trong có ba nam một nữ.
Thấy không phải mỗi mình tôi là con gái, tôi lập tức bớt căng thẳng.
Vừa thấy mặt chúng tôi, ba người con trai liền rôm rả trêu ghẹo: "Cuối cùng thằng nhóc Chu Châu này cũng chịu dẫn người yêu tới rồi đấy."
"Chào chị dâu nha~"
Chỉ có cô gái kia là sắc mặt khó coi, hờ hững thốt ra một câu: "Ủa, chẳng phải nói hôm nay là buổi tụ họp anh em thôi sao? Sao lại dẫn con gái theo thế?"
Ban đầu tôi còn tưởng cô ta là bạn gái của ai đó trong nhóm, nhưng nghe giọng điệu thế kia thì rõ ràng không phải rồi.
Chu Châu lập tức cau mày, không giấu được khó chịu: "Nói cái gì vậy? Đây là bạn gái tôi. Mong cậu ăn nói cho cẩn thận."
Tôi vốn dĩ là người tuỳ theo đối tượng mà cư xử, nên cũng chẳng cần khách sáo: "Bạn có thể cho tôi xem giấy khai sinh không? Tôi đang tò mò, không biết bạn là nam hay nữ."
Cô ta thoáng khựng lại, rồi cười giả lả: "Ái chà, xin lỗi nha, mình lỡ lời. Cậu đừng giận nhé, mình chỉ là vô tình buột miệng thôi mà."
Nhưng nhìn nét mặt kia chẳng hề giống người biết hối lỗi.
Tôi mỉm cười, giả vờ nhún nhường, giọng còn cao hơn lúc nãy: "Ôi không sao đâu mà~ Mình chỉ đùa chút thôi, còn lo bạn giận ấy chứ. Miễn bạn không để bụng là được rồi~"
Cô ta chỉ cười khẩy hai tiếng.
Không khí bắt đầu cứng đờ, mọi người vội vàng chuyển chủ đề, người gọi món, người lấy nước uống, ai nấy đều giả vờ không thấy gì.
Bạn trai kéo tôi ngồi vào ghế, sau đó ghé sát tai tôi, khẽ nói: "Đừng để tâm. Anh cũng không biết cô ta sẽ tới."
Tôi hơi nhíu mày: "Chẳng phải cô ta là bạn anh sao?"
"Không. Hội anh toàn nam, lấy đâu ra nữ. Cô ấy là bạn cùng lớp hồi đại học, học chung chuyên ngành. Ba đứa kia hay rủ cô ta chơi game, nên mới quen thân vậy thôi. Anh thì không thân lắm, nói chuyện chắc được vài câu."
Anh vừa dứt lời, cô gái kia đã đứng dậy, ngồi xuống sát bên cạnh anh, còn vươn tay ra như muốn khoác vai anh: "Hai người đang thì thầm gì thế? Nói cho em nghe với coi~"
Chu Châu lập tức bật dậy, né tay cô ta như tránh tà: "Chuyện giữa người yêu với nhau, có gì mà liên quan đến cậu? Mà nói chuyện thì nói, đừng có động tay động chân."
Ánh mắt cô ta lóe lên một tia tổn thương, nhưng nhanh chóng giấu đi, chuyển sang bộ dạng ngạc nhiên: "Không phải chứ? Giờ anh trọng sắc khinh bạn rồi à? Chị dâu đây ghen rồi hả?"
2
Chu Châu còn định nói gì đó, nhưng tôi đã giơ tay ra ngăn anh lại.
Tôi kéo anh ngồi xuống bên kia mình, sau đó quay sang nhìn cô gái kia, khẽ gật đầu, giọng điệu chân thành: "Xin lỗi nhé, tôi là kiểu người có tính chiếm hữu rất cao, cực kỳ để tâm."
Lúc này, ba người vừa ra ngoài cũng quay lại, vừa mới ngồi xuống, đã nghe thấy cô ta cười cợt nói với họ: "Chị dâu hình như không thích tôi lắm, chẳng lẽ coi tôi là tình địch à?"
Tôi: “…”
Cả ba người kia đều đơ mặt, há hốc miệng, không biết nên tiếp lời thế nào.
Chu Châu nổi giận thật sự: "Tề Duyệt, cô còn chưa đủ à? Không muốn ăn thì mời đi cho!"
Tôi liếc thấy khẩu hình miệng của anh, ban đầu rõ ràng là định nói: “Cút.”
Anh nói bằng giọng đều đều, không biểu cảm, khiến bầu không khí vốn đã lạnh, nay lại như phủ thêm một tầng sương giá.
Tôi nhẹ nhàng đập vào cánh tay anh, làm bộ trách móc: "Không biết nói chuyện thì đừng nói nữa. Ai lại nặng lời với con gái như thế?"
Không chờ anh đáp, tôi quay sang nhìn cô gái kia, nhoẻn miệng cười nhẹ: "Chu Châu tính cách hơi thẳng, mong cậu đừng để bụng."
Ai mà không biết diễn chứ?
Tôi vẫn cười tươi rói: "Nhưng trong số những bạn nữ xung quanh anh ấy, tôi yên tâm nhất là cậu đấy. Chắc chắn cậu không phải kiểu người như vậy, đúng không?"
Dù biết Chu Châu cũng chẳng có mấy bạn nữ, nhưng tôi cứ cố ý nói thế đấy.
Cô ta cũng cười gượng, cố tỏ ra thoải mái: "Chị dâu cứ yên tâm, em không phải loại người ấy đâu."
Cô ta giận rồi. Tôi cảm nhận được.
Nhưng tôi cũng không phải người hay kiếm chuyện, chỉ cần cô ta biết điều, không móc méo bóng gió nữa, thì tôi cũng sẽ dừng lại tại đây.
Tôi cứ tưởng mọi chuyện đến đó là xong. Ai ngờ, đến lúc ăn cơm, cô ta lại tiếp tục diễn trò.
Tôi thích ăn tôm tích, nên Chu Châu gắp mấy con vào bát cho tôi, ngồi cặm cụi lột vỏ.
Anh còn đang loay hoay thì cô ta đã lên tiếng, giọng rõ to: "Chu Châu, cậu lột tôm vụng quá đi! Nhìn tôi nè, vài giây là xong! Ai muốn ăn thì cứ bảo, tôi lột cho!"
Nói xong, một con tôm bóc sẵn đã nằm ngay trong bát Chu Châu.
Là cô ta gắp.
Bạn trai tôi sững người, sau đó thật sự nổi điên:
“Tề Duyệt, hôm nay ra đường đầu cô có va vào cửa không vậy?!”
Cô ta ra vẻ không hiểu chuyện gì đang xảy ra: "Gì chứ? Cậu nổi giận cái gì vậy? Anh em bóc tôm cho nhau thôi mà, có phạm pháp không?"
Chu Châu trừng mắt: "Vấn đề là con tôm sao?! Rõ ràng là—"
Tôi nhanh tay kéo tay anh lại, sợ anh lỡ lời mất kiểm soát. Dù sao cũng là bạn học cùng khoa, ngày sau còn gặp mặt.
Tôi thì khác, tôi là sinh viên trường bên, không có Chu Châu thì còn lâu mới ngồi đây, chẳng có gì phải e ngại.
Tôi nhìn cô ta, giọng bình thản: "Chu Châu từ nhỏ không ăn tôm. Nên vừa rồi, cô bóc tôm là bóc cho tôi."
Tôi ngừng một chút, rồi mỉm cười đầy ẩn ý: "Vả lại… cậu ấy mắc chứng sạch sẽ."
Ba người đối diện liên tục gật đầu phụ hoạ: "Đúng đúng, cậu ấy siêu kỹ tính luôn. Bọn tôi ở chung ký túc xá nên biết rõ."
Họ bắt đầu thi nhau kể lại những tình huống “dị ứng vi khuẩn” của Chu Châu, chỉ thiếu nước trình chiếu slideshow minh chứng.
Tôi quay lại hỏi cô ta, nhẹ nhàng nhưng sắc lẹm: "Cậu chẳng phải anh em thân thiết của anh ấy sao? Sao chuyện này lại không biết nhỉ?"
Cô ta vội đáp: "Tôi… tôi thật sự không biết. Tôi thấy cậu ấy bóc đến sắp rách tay nên mới…"
Chu Châu giơ hai tay lên, cau mày gắt: "Đây, nhìn kỹ đi. Ngón nào bị rách? Mắt cô có vấn đề hay sao vậy?!"
Cô ta ấp úng mãi, chẳng nói thêm được gì, chỉ thấy hốc mắt đỏ lên.
Mấy người bạn của Chu Châu bắt đầu khuyên can: "Ây da, Tề Duyệt cũng chỉ là có ý tốt thôi, đâu ngờ cậu không ăn tôm."
"Toàn anh em cả, đừng chấp cô ấy làm gì."
“Phải đó, chị dâu đang ngồi đây mà, bỏ qua đi.”
Chu Châu lạnh lùng liếc qua cả ba người, môi mấp máy định nói gì đó.
Nhưng Tề Duyệt đã đứng lên trước, giơ ly rượu bên cạnh, một hơi uống cạn: "Lúc nãy là tôi thất lễ. Xin lỗi."
Tôi gọi phục vụ mang bát khác lên.
Chuyện đến đây coi như khép lại.
Bữa cơm đó, tôi vẫn ăn được kha khá.
Bình luận