Còn Chu Châu thì rõ ràng là… giận đến mức ăn chẳng vô.
Trên đường về, bốn người họ đi phía trước, tôi với anh đi phía sau.
Anh cúi đầu nói với tôi, giọng mang theo áy náy: "Xin lỗi. Làm em phải chịu bực trong bữa ăn. Nhưng em tin anh chứ? Anh thật sự không thân với cô ta."
Tôi nhón chân lên, khẽ xoa đầu anh, cười khẽ: "Biết rồi. Nhưng mà nè, bạn học Chu Châu, hình như anh còn tức hơn cả em đấy nhé?"
Anh nhíu mày: "Cô ta nói chuyện chua ngoa như thế, em không nghe ra à?"
"Nghe ra chứ."
Chỉ là không nghĩ… anh cũng nghe ra luôn.
"Vậy mà em không giận à?"
Tôi bật cười: "Giận gì nữa. Anh chẳng phải đã thay em vả mặt lại rồi sao?"
Anh vẫn hậm hực: "Nếu không nể mặt lão Tam, anh chắc chắn đã không nhịn đến mức đó."
3
"Hử? Lão Tam thích cô ta à?" Tôi hỏi.
Chu Châu gật đầu: "Ừ. Hồi năm nhất, cậu ấy còn âm thầm thích cô ta. Đến năm hai mới lấy hết can đảm tỏ tình, nhưng bị từ chối. Cô ta nói không muốn mất đi tình bạn giữa hai người."
"Thế là sau đó vẫn giữ quan hệ ‘anh em tốt’.
Nhưng người có mắt đều nhìn ra, lão Tam vẫn chưa buông được. Cô ta cũng biết rõ, nên mỗi lần gặp chuyện gì là lại tìm cậu ấy giúp đỡ."
Anh nói tới đây, lại thở dài: "Trong mắt anh, lão Tam chẳng khác gì một phương án dự phòng.
Chỉ là cậu ấy cam tâm tình nguyện, tụi anh cũng chẳng tiện xen vào."
Tôi bật cười trêu anh: "Ôi, anh nhìn được mấy chuyện này cơ à?"
Anh siết nhẹ tay tôi, liếc sang đầy u oán: "Anh xem cũng không ít truyện ngôn tình nữ tần đâu, em quên rồi à?"
Tôi: "???"
Anh tiếp lời, nghiêm túc lắm: "Hồi đó em mê đọc truyện đến độ lơ anh cả ngày. Anh buộc phải lên mạng tìm mấy bộ em từng đọc, cố đọc sơ qua rồi mỗi tối facetime bàn luận với em. Chỉ có lúc nói về nội dung truyện, em mới chịu nhìn anh lâu hơn ba phút."
Tôi chợt nhớ lại, đúng là có chuyện đó thật.
Nhưng tôi không cố ý đâu, chỉ là tôi có "tuổi nghề" đọc truyện gần tám năm rồi.
Cứ mỗi đợt rơi vào "kỳ yêu say đắm" với sách vở, ai mà làm phiền tôi đều bị tôi ghét cay ghét đắng.
Nhớ năm hai, đang mùa đông lạnh buốt, cũng là giai đoạn tôi và Chu Châu yêu đương cuồng nhiệt, tối nào cũng phải call video hoặc voicechat.
Vấn đề là tôi cực thích vừa đọc truyện vừa nằm trên giường, mở một chiếc đèn nhỏ, tạo không gian "cắm mood".
Thế nên thường chỉ nói chuyện với anh mười mấy phút là tôi bắt đầu... rút lui vào thế giới tiểu thuyết.
Sau đó, anh học được mánh.
Chỉ cần rủ tôi nói chuyện về cốt truyện, nhân vật, nội dung truyện, là tôi nói hăng hơn bất kỳ ai.
Hồi ấy, tôi còn tưởng anh cũng là dân nghiện truyện như tôi cơ đấy.
Nghĩ tới đây, tôi bất ngờ nhón chân hôn nhẹ lên má anh một cái.
"Anh đúng là giỏi quá trời."
Anh ngẩn người, sau đó nhỏ giọng: "Đang ở ngoài mà..."
Tai đỏ bừng, đỏ tới tận cổ.
Đáng yêu gì đâu.
Tôi không nhịn được, bèn chọc chọc vào má anh.
Ngay lúc đó, tôi cảm nhận được một ánh mắt lạnh như băng phóng thẳng về phía mình.
Quay đầu lại…
Thì ra Tề Duyệt không biết từ lúc nào đã ngoảnh lại nhìn, ánh mắt lạnh lùng, như muốn đóng băng cả không khí.
Tôi khẽ nhếch môi, cười nhẹ.
Sau đó, dưới ánh nhìn của cô ta, tôi cúi đầu… hôn Chu Châu thêm một cái.
"Baby à, anh đáng yêu muốn xỉu luôn đó." Tôi thốt lên.
Lần này, ba người phía trước cũng quay đầu lại, vừa thấy cảnh ấy thì lập tức ồ lên, hò reo ầm ĩ.
Chu Châu đỏ mặt lườm bọn họ: "Đừng có ồn nữa!"
Nhưng vô dụng.
Cuối cùng, anh đành mặc kệ, kéo tôi đi luôn: "Đường về cẩn thận nha, tôi đưa Vân Vân về ký túc xá trước."
Nói xong cũng chẳng buồn đợi phản hồi, nắm tay tôi đi thẳng.
Trên đường về, người qua lại không nhiều.
Tôi còn đang mải nhìn điện thoại, thì anh đã nhanh tay cúi xuống hôn lên má tôi một cái.
"Trả lễ." Anh nói.
Nói rồi siết chặt tay tôi lại, như sợ tôi sẽ… biến mất.
Tôi bật cười.
Thật ra, đôi lúc anh cũng đáng yêu ghê lắm.
4
Tôi sớm đã đoán rằng rồi sẽ có ngày gặp lại Tề Duyệt.
Chỉ không ngờ... lại nhanh đến thế.
Ba ngày sau là sinh nhật Chu Châu.
Tôi dậy sớm, trang điểm nhẹ nhàng, cầm theo một bó hoa tươi đến trường tìm anh, định tạo bất ngờ nho nhỏ.
Vừa đến dưới ký túc xá, đang soạn tin nhắn báo anh xuống đón, thì cảm nhận được có người đứng bên cạnh.
Ngẩng đầu lên…
Là Tề Duyệt, ăn mặc chỉn chu, còn trang điểm khá tỉ mỉ.
Khác với tôi đang cầm một bó hoa, trên tay cô ta là một chiếc bánh kem được trang trí cầu kỳ.
Cô ta liếc tôi, nhếch môi châm chọc: "Chậc, sinh nhật Chu Châu mà cậu chỉ mang mỗi bó hoa? Không thấy sơ sài quá à?"
Giọng điệu hoàn toàn khác hôm trước — mang đầy vẻ mỉa mai, thái độ cũng đổi khác, cứ như tiểu thư nhà giàu đang ban ân.
Không thèm giả vờ nữa hả?
Ban đầu tôi định làm ngơ, nhưng cô ta cứ cố tình sấn tới.
Được, không cần giữ hình tượng làm gì.
Tôi cười nhạt, không vòng vo: "Liên quan quái gì đến cậu?"
Cô ta vẫn không biến sắc, giơ chiếc bánh lên lải nhải tiếp: "Bánh này tôi dậy từ 5 giờ sáng để làm đấy, trái cây bên trên đều là tôi tự tay cắt từng miếng…"
Thấy cô ta chuẩn bị thao thao bất tuyệt tiếp, tôi nhanh chóng cắt lời: "Tôi hỏi lại lần nữa, liên quan quái gì đến tôi?"
"– Cậu…"
Tôi nhướn mày, nói tiếp, giọng đều đều mà sắc bén: "Không hiểu cậu muốn khoe gì trước mặt tôi nữa. Cái bánh kem cậu gọi là 'làm bằng cả tấm lòng' ấy, sinh nhật đầu tiên tụi tôi bên nhau, Chu Châu cũng từng làm tặng tôi. Bằng tay anh ấy, nguyên liệu tự mua, thậm chí còn bị phỏng tay khi nấu sốt."
Tôi cười nhẹ: "Mà thật ra tôi chẳng ham bánh kem lắm đâu. So với bánh, tôi… thèm anh ấy hơn."
Gương mặt cô ta tái lại, giận tím cả vành tai: "Cậu không biết xấu hổ à?!"
Tôi nhún vai, mặt tỉnh bơ: "Tôi với bạn trai mình tình cảm thân thiết, có gì đâu mà phải ngại? Hay là… cậu không ham bạn trai cậu à?"
Tôi dừng lại một giây, rồi bật cười: "À quên, cậu không có bạn trai mà nhỉ."
Không đợi cô ta phản ứng, giọng tôi chùng xuống, lạnh hơn vài phần: "Hay chính vì không có, nên mới nhìn chằm chằm vào bạn trai người khác?"
Cô ta bắt đầu kích động: "Cậu thì biết gì? Tôi quen anh ấy sớm hơn cậu! Chúng tôi học cùng chuyên ngành, từ năm nhất đến giờ. Nếu không phải vì cậu, thì bọn tôi sớm đã—"
Tôi nhìn cô ta như thể đang nghe truyện cười.
Cái gì mà ‘sớm đã’?
Thật buồn cười.
Tôi và Chu Châu tuy đến năm hai mới bắt đầu hẹn hò, nhưng quen nhau còn lâu lâu lâu trước cô ta.
Tôi và anh là bạn học cấp ba.
Còn học cùng lớp.
Anh là lớp trưởng.
Tôi… chẳng là gì cả, tính cách hai đứa cũng một trời một vực, anh trầm tĩnh ít lời, còn tôi là cái radio chạy bằng miệng, nói không ngừng nghỉ.
Lý ra thì chẳng có mấy cơ hội nói chuyện.
Cho đến khi… bạn thân của anh và bạn thân của tôi dính nhau.
Từ đó, tôi với anh trở thành cặp đôi "phụ huynh – giáo viên" bất đắc dĩ, chuyên bị kéo đi giúp hai đứa kia trốn học, trốn kiểm tra, trốn điểm danh, đủ trò.
Mỗi lần nghỉ lễ, nhỏ bạn thân của tôi lại nói với ba mẹ là đi học nhóm với tôi ở thư viện.
Nhưng thật ra là hẹn hò với người yêu.
Trùng hợp là mấy ông bạn của Chu Châu cũng hay lấy anh ra làm cái cớ "giả học hành – thật trốn đi chơi".
Thế là cuối cùng, người thật sự ngồi lại trong thư viện học bài… chỉ có tôi và Chu Châu.
Lâu dần thành quen.
Có bài nào không hiểu, tôi sẽ hỏi anh.
Anh giải thích rất kiên nhẫn, giọng đều đều, từng bước một, khiến tôi cứ thế hình thành phản xạ:
Không hiểu → chụp bài → gửi cho Chu Châu.
Thói quen ấy kéo dài tận đến khi tôi vào đại học.
Mỗi lần gặp khó trong môn Toán cao cấp, phản ứng đầu tiên của tôi vẫn là mở máy chụp bài gửi cho anh.
Và lần nào cũng thế, anh đều gửi lại một đoạn video giảng bài ngắn.
Giọng nói vẫn nhẹ nhàng, giảng giải đơn giản dễ hiểu hơn bất kỳ thầy cô nào.
Nhờ anh, môn Toán năm nhất của tôi đạt điểm tuyệt đối.
Lúc mời anh đi ăn để cảm ơn, tôi uống hơi nhiều, hứng chí đùa: "Ê, anh thích em đúng không?"
Ai ngờ… Anh lại gật đầu.
Hóa ra đêm đó anh cũng định tỏ tình với tôi.
Mọi thứ đều đã chuẩn bị xong – chỉ không ngờ tôi lại lỡ miệng hỏi trước.
Lúc đó tôi mới vỡ lẽ…
Thì ra vì sao bạn thân tôi lúc ra khỏi nhà lại nhất quyết bắt tôi trang điểm!
Khi tôi hỏi: "Sao anh không tỏ tình sớm hơn?"
Anh im lặng thật lâu, sau đó mới đáp: "Hè năm lớp 11, em đăng một story viết: ‘Tiêu chí chọn người yêu số 1: Không phải bạn học cấp 3’."
Tôi nghe xong suýt sặc.
Bình luận