Tôi lập tức đẩy cửa đóng lại.
Tề Duyệt thình lình hét lên: "Dư Vân Vân! Cậu nhìn cho rõ đi! Bạn trai cậu uống say rồi mà còn muốn xâm phạm tôi!!"
Tôi mặt không đổi sắc: "Thế thì báo công an đi."
"...Cái gì?!"
Cô ta ngẩn người, không tin nổi: "Nếu giờ tôi báo thật, Chu Châu có thể bị bắt đấy!"
Tôi im lặng.
Cô ta lập tức quay sang Chu Châu, cười lạnh: "Anh nhìn người anh thích xem, lạnh lùng tới mức muốn tống anh vào tù luôn đấy!"
Chu Châu liếc cô ta, ánh mắt bình thản như nước đóng băng, chỉ nhả ra ba chữ: "Báo công an."
Vừa dứt lời, Tề Duyệt như phát điên.
Cô ta ném phăng chăn đang trùm người, váy trong cũng bị hất tung, gần như hoàn toàn khỏa thân.
Tôi lập tức nhìn về phía Chu Châu.
Không biết từ lúc nào, anh đã quay người lại, nhìn thẳng vào tôi.
Tề Duyệt gào lên: "Chu Châu, anh chết chắc rồi!"
Tôi thật sự chịu hết nổi.
Nếu không vì rắc rối pháp lý, tôi đã đạp cửa gọi công an lâu rồi.
Tôi cắn răng, giọng lạnh như băng: "Cô báo không? Không báo tôi gọi ngay phục vụ ngoài kia nhờ họ gọi giúp."
Tề Duyệt rít qua kẽ răng: "Dư Vân Vân, cô nghĩ cô đang dọa ai?"
Nói xong, cô ta giận dữ bấm số 110.
7
Trước khi cảnh sát đến, Tề Duyệt quay sang tôi, mặt mũi vặn vẹo, cười như điên: "Dư Vân Vân, nếu bây giờ cô quỳ xuống cầu xin tôi, rồi chia tay với Chu Châu…Tôi sẽ nói với cảnh sát đây chỉ là hiểu lầm, họ sẽ không bắt anh ấy."
Muốn cả thiên hạ xoay quanh mình, lại còn nghĩ người ta là đồ ngốc chắc?
Tôi không nhịn nổi nữa.
"Tề Duyệt, cái màn tự biên tự diễn này cô còn chưa chán à?"
Cô ta bỗng ngửa đầu cười khanh khách, tiếng cười khiến sống lưng tôi lạnh đi vài phần.
Vừa cười, vừa dùng sức cấu vào đùi mình: "Thì sao? Bây giờ ai sẽ tin hai người? Tôi thế này rồi, các người nghĩ ai đứng về phía ai?"
Tôi liếc nhìn Chu Châu đang hơi dựa vào vai mình, nhỏ giọng thì thầm: "Anh nói đúng. Cô ta thật sự có bệnh."
Tôi cũng chẳng buồn tranh cãi nữa.
Cứ đợi cảnh sát đến, để người ta làm việc.
May mắn thay, cảnh sát tới rất nhanh.
Vừa thấy cảnh sát, Tề Duyệt như nhập vai thần tốc.
Cô ta chìa ra vết bầm đỏ vừa cấu xong trên đùi, giọng run run, bắt đầu bịa chuyện như thể đang viết tiểu thuyết mạng: "Anh ấy nhân lúc tôi say đã định giở trò… Tôi chống cự, anh ấy giữ chặt hai tay tôi… Tôi khóc lóc van xin mà anh ấy không buông tha…!"
Tình tiết kịch tính đến mức biên kịch cũng phải ghen tị.
Cảnh sát quay sang hỏi Chu Châu.
Chu Châu chỉ bình tĩnh móc điện thoại ra: "Thưa anh, tôi có bằng chứng cho thấy Tề Duyệt đã bỏ thuốc vào ly rượu của tôi, sau đó muốn giở trò với tôi. Đây là đoạn ghi âm cuộc gọi."
Tôi là người làm nền cho đoạn này.
Trên đường tới đây, tôi đã nhận được tin nhắn từ Chu Châu:“Tề Duyệt có gì đó không ổn. Hình như cô ta bỏ gì đó vào ly rượu của anh. Anh mới chỉ uống một ngụm, chưa thấy gì lạ. Anh sẽ giả vờ say để xem cô ta định làm gì.”
Ngay sau đó, anh gọi cho tôi.
Và từ lúc bắt máy đến lúc tôi đẩy cửa bước vào, cuộc gọi đó chưa từng bị ngắt.
Hơn nữa, chế độ ghi âm tự động được bật từ đầu.
Toàn bộ vở diễn của Tề Duyệt.
Từ lúc dìu Chu Châu vào phòng, tỏ tình với người ta đang "giả say", rồi bị từ chối, liền tức tối cởi đồ để "gạ", đến lúc bị Chu Châu phủ chăn kín người không cho đụng, sau đó cô ta phát điên, chửi rủa, đe dọa…
Tất cả, đều được ghi âm trọn vẹn.
Không dừng lại ở đó.
Tôi từ trong túi lấy ra chiếc túi zip nhỏ, bên trong là chiếc ly rượu Chu Châu từng cầm và chai rượu Tề Duyệt đã rót.
Tôi nhìn sang Tề Duyệt lúc này đã sững sờ như bị đóng băng.
Rồi tôi quay sang cảnh sát, giọng điềm đạm nhưng rõ ràng từng chữ: "Camera hành lang sẽ cho thấy chính cô ta là người đặt phòng, và cũng chính cô ta dìu bạn trai tôi vào đây. Lúc đó, cô ta tỉnh táo. Còn người bất tỉnh, là bạn trai tôi — người đã bị bỏ thuốc trong chính ly rượu do cô ta đưa."
Cả nhóm chúng tôi đều bị đưa đến đồn công an để lấy lời khai, bao gồm cả ba người bạn say xỉn kia.
Trong suốt quá trình, Tề Duyệt gào thét ầm ĩ, liên tục kêu oan, mồm mép không ngừng: "Tôi bị hại! Rõ ràng là Chu Châu định làm chuyện đó với tôi!!"
Hoàn toàn khác với cái dáng vẻ “trà xanh nhẹ nhàng” thường ngày — bây giờ cô ta trông như… một kẻ điên.
Sau đó, tôi đưa Chu Châu đến bệnh viện khám, có cảnh sát đi cùng.
Kết quả xét nghiệm cho thấy trong rượu quả thực có thuốc.
Loại thuốc đó khiến người ta mất kiểm soát ham muốn, nhưng đồng thời lại rã rời tay chân, không thể phản kháng.
May mắn là Chu Châu chỉ uống một ngụm nhỏ.
Liều lượng chưa đủ để phát tác hoàn toàn.
Quả là may mắn trong bất hạnh.
Nếu hôm đó anh không cảnh giác…
Nếu anh không phát hiện điều bất thường…
Nếu anh không nhắn cho tôi, không ghi âm…
Nếu anh uống nhiều hơn một ngụm…
Thì tất cả những kịch bản mà Tề Duyệt tưởng tượng
Rất có thể… đã trở thành sự thật.
Mà lần đó, không đơn giản là một cú “diễn nhầm”.
Mà là một tội ác có chủ đích.
8
Ra khỏi bệnh viện, Chu Châu vẫn còn chưa hoàn hồn.
Anh vòng tay ôm lấy tôi từ phía sau, đầu tựa lên vai tôi, giọng trầm thấp mang theo chút bàng hoàng: "Trước kia đọc tiểu thuyết thấy cảnh bỏ thuốc đều tưởng là hư cấu… Ai ngờ ngoài đời lại có ngày mình gặp phải."
Tôi khẽ xoa đầu anh, an ủi: "Không ai ngờ được… Tề Duyệt lại điên đến mức đó."
Vì chứng cứ đầy đủ, cô ta bị xử lý hành chính vì tội vu khống hãm hại người khác, có ý đồ khiến người vô tội bị truy cứu hình sự.
Ngay trong ngày, cô ta đã bị tạm giam hành chính.
Còn vụ bỏ thuốc, chúng tôi đã liên hệ luật sư, chuẩn bị khởi tố riêng.
Nhưng bất ngờ là, ngày hôm sau, ba mẹ của Tề Duyệt đã đến trường tìm Chu Châu.
Họ nói: "Sẵn sàng bồi thường 50 triệu, chỉ cần Chu Châu không tiếp tục truy cứu việc bỏ thuốc."
Chu Châu đáp: "Không truy cứu cũng được. Nhưng tôi không muốn tiếp tục học cùng người như Tề Duyệt. Cô ta phải nộp đơn xin rút học. Tôi không muốn thấy cô ta trong lớp, hay trong trường nữa."
Ba của Tề Duyệt gật đầu.
Nhưng mẹ cô ta thì phản ứng dữ dội.
Không những không đồng ý, mà còn tăng mức bồi thường lên 100 triệu.
Chu Châu chỉ lạnh lùng: "Vậy thì… không cần phải bàn nữa."
Nói rồi nắm tay tôi định rời đi.
Không ngờ bà ta đột ngột lao tới kéo lấy tay Chu Châu, suýt chút nữa quỳ xuống, may mà anh phản ứng nhanh đỡ kịp.
Bà ta bật khóc, van xin: "Chỉ xin cậu thương tình… Đừng huỷ tương lai con bé… Nó vì đậu được vào trường này mà đã cố gắng biết bao nhiêu…"
Tôi nhíu mày, ngắt lời bà ta: "Thưa cô, người huỷ hoại tương lai của Tề Duyệt chính là cô ta. Không phải ai khác. Nếu hôm đó bạn trai tôi không cảnh giác, bị gài bẫy thành công, giờ người bị tạm giam… đã là anh ấy rồi!"
Tôi còn chưa dứt lời, bà ta đã trừng mắt với tôi: "Con gái tôi là người tốt! Chắc chắn là bị người ta xúi giục nên mới làm ra chuyện đó! Cô cũng là con gái mà! Sao lại nỡ đối xử với một đứa con gái khác như vậy?!"
Tôi: "?"
Chu Châu bước lên trước, giọng bình tĩnh nhưng rắn rỏi: "Thưa cô, mọi bằng chứng đã nộp hết cho cảnh sát. Nếu cô nghĩ con gái mình bị oan, xin hãy tìm luật sư cho cô ấy. Chúng tôi không còn gì để nói nữa."
Bà ta gào lên, khóc lóc túm lấy anh: "Hai người là muốn đẩy con gái tôi đến đường cùng phải không?! Muốn huỷ hoại nó, thì huỷ luôn tôi đi! Cậu báo công an đi! Báo nữa đi!!!"
Tôi liếc sang ông bố đang im lặng nãy giờ, giọng bình thản mà bén như dao: "Chú cũng nghĩ như vậy sao? Cũng muốn làm lớn chuyện này để cả trường biết? Bọn cháu thì không ngại. Vì người bị hại ở đây là bạn trai cháu."
Nghe vậy, ông sững người mất mấy giây, sau đó gật đầu, dứt khoát nói: "Chú không nghĩ vậy. Chuyện này là do Tề Duyệt sai. Chú đồng ý yêu cầu của hai cháu. Chỉ cần không tiếp tục truy cứu hình sự, chú sẽ lập tức lo thủ tục cho con bé nghỉ học."
Chưa nói xong, ông đã bị vợ mình tát một cái vào mặt.
"Ông điên rồi sao?! Dựa vào cái gì mà đồng ý cho nó nghỉ học?! Ông không lo cho tương lai của con gái à?!"
Ông rít lên: "Bà mới là người điên! Con gái bà làm ra cái chuyện không còn mặt mũi nhìn ai nữa mà bà còn định bao che?! Bà có từng dạy nó đúng sai chưa?!"
Bình luận