Tôi vội kéo Chu Châu đi, sợ đứng thêm chút nữa sẽ bị vạ lây bởi cơn thịnh nộ gia đình.
Vừa đi được mấy bước, phía sau đã vang lên tiếng cãi vã:
"Con bé ra nông nỗi này, đều tại bà!"
"Ông có tư cách gì trách tôi?! Bao nhiêu năm qua, ông quan tâm nó được mấy lần?!"
Càng đi xa, tiếng mắng chửi càng nhỏ lại.
Tôi quay đầu nhìn.
Họ vẫn còn đứng đó.
Cãi nhau giữa sân trường.
Ánh nắng lấp lóa, nhưng trong mắt tôi… chỉ thấy lạnh.
9
Tôi cứ tưởng mọi chuyện đến đây là kết thúc.
Ai ngờ… lại bị vả thêm một cú cuối.
Bạn thân gửi tôi một đoạn clip riêng qua app.
"Bé yêu, mày với Chu Châu xảy ra chuyện gì vậy?!"
Tôi nhấn vào xem.
Là một video tổng hợp hình ảnh.
Chỉ nhìn thoáng qua, tôi đã nhận ra.
Tài khoản đăng video chính là mẹ của Tề Duyệt.
Không chỉ có ảnh tôi và Chu Châu hôm đó rời khỏi khách sạn, bị chụp lén từ phía sau.
Mà còn có một bức anh lộ mặt nghiêng rõ ràng.
Phía dưới là dòng chữ cực kỳ kích động: "Nam sinh họ Chu của Đại học F không chỉ lừa tình con gái tôi, mà còn cùng bạn gái bày mưu hãm hại, khiến con bé bị bắt giam. Tôi lên tiếng đòi công bằng thì bị hai người đó sỉ nhục. Thật quá ghê tởm!"
Video được đăng lên ba tiếng trước, lượt thích chỉ khoảng 8.000.
Nhưng lượt chia sẻ đã vượt 30.000.
Tôi bấm vào phần bình luận.
Phần lớn đều là sinh viên trường F:
[Wtf? Nam sinh họ Chu? Là người tôi biết không đấy?]
[Nhìn góc mặt nghiêng này, không phải là ZZ à?]
[ZZ đúng là có bạn gái mà, mà anh ấy hiền lắm, không giống người sẽ làm chuyện đó đâu?]
[Ơ… dì ơi, con gái dì không phải là QY chứ? Lớp em gần đây đúng là vắng cô ấy thật.]
…
Tôi không xem tiếp nữa.
Mà lập tức mở ứng dụng lưu bằng chứng số hóa, tiến hành trích xuất nội dung.
Sau đó, tôi nhắn riêng cho bà ta một tin:"Tôi đã lưu bằng chứng. Yêu cầu bà xóa video vu khống và công khai xin lỗi. Nếu không, hẹn gặp ở tòa."
Tin nhắn vừa gửi đi, Chu Châu đã thò tay từ phía sau xóa đi.
Tôi cau mày: "Anh làm gì vậy? Bà ta dám bịa đặt như thế còn không cho em phản ứng?"
Anh xoa đầu tôi, giọng nhẹ nhàng: "Anh biết. Anh xem được video đó từ một tiếng trước rồi. Nhưng mà bảo bối à, em quên mất tài khoản của em hiện đang có hơn bảy mươi vạn người theo dõi sao? Nếu bà ta chụp lại tin nhắn này rồi đăng lên nữa, người bị kéo vào vòng xoáy drama… sẽ là em."
Tôi siết chặt nắm tay: "Em không sợ."
Anh lại nói nhỏ: "Anh sợ."
…Ừm.
Thôi được rồi.
Tôi mím môi: "Thế sao anh không nói sớm cho em biết?"
"Vì anh không muốn em lo. Với lại… anh đã liên hệ luật sư rồi. Em không cần lo gì cả."
Tôi quay người, ôm lấy anh: "Tự nhiên lại vướng phải cái vận đen trời ơi đất hỡi này, quá xui xẻo luôn!"
Chu Châu vỗ lưng tôi, lại còn dịu giọng dỗ dành: "Không sao đâu.
Pháp luật sẽ dạy bà ta cách làm người."
Tôi cứ tưởng chuyện đến đó là xong.
Nhưng vài tiếng sau, video kia lại leo hạng như gió, lọt luôn vào top 5 BXH xã hội.
Chu Châu bị cố vấn học tập gọi lên văn phòng.
Tôi muốn đi cùng, nhưng anh không cho, chỉ nói tôi cứ ở lại căn hộ trọ, đừng lo.
Tôi ở yên được đâu.
Tâm trạng rối như mớ bòng bong, tôi mở iPad ra… vẽ.
Tôi bắt đầu từ lúc bạn thân gửi video kia cho tôi.
Mới vẽ được năm bức thì Chu Châu đã về.
Tôi hỏi: "Thầy cô tìm anh làm gì vậy?"
Anh ngồi xuống, bình tĩnh kể: "Trường biết chuyện rồi. Gọi anh lên để nắm rõ tình hình.
Anh kể hết mọi chuyện, họ cũng đã liên lạc với phía cảnh sát xác nhận."
"Xong rồi, không có gì nữa."
Tối 7 giờ, tài khoản chính thức của trường ra thông báo chính thức.
Không chỉ đăng lên tất cả các nền tảng,
Mà còn tag thẳng tài khoản video của mẹ Tề Duyệt trên nền tảng ngắn:
[Chúng tôi đã xác minh thông tin mà quý tài khoản phản ánh với các bên liên quan, bao gồm sinh viên, gia đình và cơ quan công an địa phương.
Kết quả xác minh cho thấy nội dung video là vu khống bịa đặt.
Yêu cầu gỡ video và công khai xin lỗi sinh viên Chu XX của trường chúng tôi.
Nếu không, chúng tôi sẽ áp dụng biện pháp pháp lý để bảo vệ uy tín cá nhân và uy tín nhà trường.]
Đến 9 giờ tối, tôi đăng video mới.
Toàn bộ mọi chuyện xảy ra hôm nay, tôi dùng hình ảnh kể lại.
Khung hình cuối cùng là bức tôi vẽ lại thông báo chính thức của trường được đăng lên nền tảng.
Phần bình luận lập tức nổ tung:
[OMG! Vừa lướt thấy clip drama, ngay sau là video của chị luôn!!]
[Ủa là thật hả? Nhân vật ‘Chu Châu’ ngoài đời có tồn tại á?]
[May mà tui thấy được thông báo của trường F trước. Chứ giờ ai cũng có thể dựng chuyện, mạng đúng đáng sợ!]
Tôi vừa đọc bình luận, vừa thở dài.
Quay đầu lại, thấy Chu Châu đang cầm điện thoại, trên màn hình chính là video mới tôi vừa đăng.
Anh lắc đầu, bất đắc dĩ: "Anh đã nói đừng nhắn riêng rồi, thế mà em còn làm nguyên video công khai. Cũng may là mọi người không nói gì tiêu cực."
Tôi đưa tay ra.
Anh hiểu ý, cúi xuống ôm tôi vào lòng.
Tôi áp sát bên tai anh, nhẹ giọng nói: "Em cũng sẽ lo cho anh mà, bạn học Chu Châu."
Câu nói đó không chỉ là lời thật lòng tôi muốn nói, Mà cũng là dòng chữ tôi để trong phần caption video.
10
Cuối cùng, mọi chuyện cũng kết thúc.
Mẹ của Tề Duyệt xóa video, Còn ghim lên đầu trang một lời xin lỗi công khai.
Ba của Tề Duyệt đích thân đến trường làm thủ tục nghỉ học cho cô ta.
Chu Châu cũng không tiếp tục truy cứu thêm.
Từ đó về sau,
Chúng tôi không còn gặp lại Tề Duyệt nữa.
Sau này, khi cả hai cùng được giữ lại học tiếp cao học tại Đại học B
Tình cờ nghe từ Lưu Bân kể lại
Tề Duyệt… thật sự mắc bệnh.
Hiện đã được đưa vào viện điều trị tâm thần.
Tôi và Chu Châu chỉ nhìn nhau, không nói gì.
Nhưng trong lòng cả hai đều đồng thời vang lên cùng một câu: Quả nhiên. Là vậy.
HẾT —
Gợi ý cá nhân hóa dành riêng cho bạn.
Dựa trên hoạt động đọc của bạn và xu hướng cộng đồng
Bình luận