Bắt Một Tên Bá [...] – Chương 3

Tôi làm ra vẻ chân thành: “Sai thế nào được chứ?”

“Bây giờ cô thả tôi ra, tôi tuyệt đối không méc với anh tôi đâu.”

Kiều Vi Vi bị tôi dỗ đến xiêu lòng: “Vậy cô nhớ nói giúp tôi vài lời tốt trước mặt anh cô nhé.”

Tôi gật đầu lia lịa: “Được rồi, chị dâu.”

Nhưng thật ra trong lòng tôi sớm đã nghĩ xong cách mách lẻo để vùi dập cô ta.

Kiều Vi Vi vừa cởi trói cho tôi được nửa chừng thì bỗng ôm bụng, mặt mày đau đớn: “Cô chờ chút, hình như tôi đau bụng quá.”

Chẳng bao lâu, lũ bắt cóc xung quanh cũng đồng loạt cau mặt, vừa ôm bụng vừa chạy thục mạng ra ngoài.

Lục Viễn Chu đột nhiên xuất hiện, nhanh chóng tháo dây trói, nắm tay tôi kéo đi.

Tôi vừa chạy vừa lo lắng hỏi: “Chúng ta cứ quang minh chính đại thế này liệu có ổn không? Nhỡ bọn chúng quay lại thì sao?”

Lục Viễn Chu thản nhiên đáp: “Chúng quay lại không được đâu.”

Tôi giật mình.

“Không lẽ anh… làm thịt bọn họ rồi?” – tôi làm động tác cứa cổ.

“Em nghĩ gì vậy?”

“Anh chỉ nhân lúc họ không để ý cho thêm thuốc xổ vào đồ ăn, lại tiện tay lấy trộm giấy vệ sinh của họ.”

“À, còn tiện tay đâm thủng mấy cái lốp xe nữa.”

11

Phía trước có tài xế lái xe, tôi và Lục Viễn Chu ngồi ở hàng ghế sau.

Tôi không kiềm được, lén nghiêng đầu nhìn anh ta, ngoài mặt giả vờ bình tĩnh nhưng tim lại đập loạn nhịp.

Tôi liều mình, dứt khoát tựa đầu lên vai anh ta.

Khuôn mặt anh gần ngay trước mắt, bầu không khí mập mờ lan ra trong sự im lặng.

Vành tai Lục Viễn Chu thoáng đỏ, tầm mắt lảng sang ngoài cửa sổ, cố che giấu cảm xúc nhưng lại càng lộ rõ.

Tôi khẽ cắn tai anh ta, trêu chọc: “Lục Viễn Chu, đỏ mặt rồi à?”

Anh ta cố cãi, giọng không mấy vững vàng: “Ai… ai đỏ chứ.”

“Vậy thôi nhé.”

Tôi lập tức dịch người ra xa, chừa một khoảng cách giữa hai chúng tôi.

Bàn tay anh ta đưa ra giữa chừng, lơ lửng trong không khí, thoáng lộ vẻ cô đơn.

Anh ta khẽ thở dài, rồi dịch lại ngồi cạnh tôi.

Lục Viễn Chu lấy từ túi ra một chiếc kẹp tóc hình dâu tây đính đá, dịu dàng gài lên mái tóc tôi, tỉ mỉ chỉnh lại vài sợi tóc rối.

Đèn trong xe mờ ảo, anh ta kề sát, tôi chỉ cảm nhận được nhiệt độ nóng bỏng nơi đầu ngón tay và ánh nhìn rực cháy của anh ta.

Giọng anh ta khàn khàn, mang chút mê hoặc: “Được chứ?”

Ánh mắt anh ta lướt ngang mũi tôi rồi dừng lại ở môi, ý tứ quá rõ rệt.

Tôi nhẹ nhàng đẩy anh ta: “Có người ở đây mà.”

Tài xế nghe nhắc, hoảng hốt: “Tôi bị cận nặng, không thấy gì hết.”

“Cứ coi như tôi không tồn tại đi.”

Để giữ cái ghế này, bác tài đành nói dối trắng trợn.

Lục Viễn Chu bật cười khẽ: “Bây giờ mới giả vờ ngoan ngoãn sao?”

“Muộn rồi.”

Anh ta cúi xuống hôn môi tôi, lòng bàn tay ấm áp siết lấy eo, nhưng anh cố kìm chế, chỉ khẽ khàng chạm vào.

12

“Lục Viễn Chu, em đói quá.”

Trên đường về, tôi làm nũng trong vòng tay anh ta.

Anh ta đưa tôi tới nhà hàng Âu mà tôi hay đến.

Để anh ta gọi món trước, kết quả tất cả đều là món tôi thích.

Nào là ức vịt nướng thơm lừng, tôm sú sốt bơ tỏi, súp bí đỏ ngọt béo… Tôi ngạc nhiên: “Sao anh biết em thích mấy món này?”

“Anh biết tất cả về em.”

Giọng anh nghiêm túc đến mức tôi thoáng chột dạ.

“Lục Viễn Chu, chúng ta… từng quen nhau à?”

Đáy mắt anh thoáng hoảng loạn: “Đợi em nhớ lại sẽ biết thôi.”

Từ thái độ anh ta, chắc chắn chúng tôi từng có mối quan hệ gì đó.

Năm 18 tuổi, tôi đi du lịch rồi gặp động đất, đầu bị thương, gần như mất sạch ký ức, không nhớ được nhiều người, nhiều chuyện.

Ánh mắt anh ta dần ảm đạm, tâm trạng sa sút thấy rõ.

Tôi thấy anh ta như vậy nên không tiện hỏi thêm.

Tôi gắp miếng tôm bơ tỏi đặt vào đĩa trước mặt anh ta.

“Lục Viễn Chu, ăn thử đi, đây là món em thích nhất đấy.”

“Ừ.”

Anh ta nhìn tôi bằng ánh mắt dịu dàng đến mức có thể làm tan chảy mọi thứ.

13

Ăn xong, Lục Viễn Chu bảo tài xế về trước, còn anh ta tự lái xe đưa tôi về nhà.

Đèn đỏ, anh ta bỗng nắm tay tôi, mười ngón đan chặt.

Anh ta nghiêng đầu, đôi mắt sâu thẳm nhìn tôi rực lửa.

Ánh sáng mờ ảo, làn gió đêm lướt qua, bầu không khí dần trở nên nóng bỏng.

Khi môi anh ta vừa chạm khóe môi tôi, tôi vội lùi ra sau, bắt chước giọng điệu lạnh lùng của anh ta lần đầu gặp: “Lái xe thì không hôn, hôn thì không lái xe.”

“Bị camera chụp lại hôn khi lái xe, phạt 200 tệ, còn bị trừ hai điểm.”

Anh ta: “…”

Lục Viễn Chu nhìn đèn đỏ, nghiêm túc biện hộ: “Còn 150 giây nữa mới xanh, thời gian đủ mà.”

Tôi bĩu môi: “Hai phút ngắn quá, đàn ông không thể nói ‘không được’ chứ.”

14

Đến dưới nhà, Lục Viễn Chu vẫn không chịu rời đi.

Chúng tôi lại hôn nhau dưới ánh đèn đường.

Từ cái hôn thoáng qua đến khi anh ta dần cuốn sâu, kéo dài triền miên, khiến đầu óc tôi trống rỗng, toàn thân tê dại, chân mềm nhũn không đứng vững.

Mãi lâu sau, anh ta mới miễn cưỡng buông môi tôi.

Tôi đẩy anh ta vào xe: “Thôi được rồi, mai hôn tiếp.”

Anh ta liếm môi, khẽ cười: “Đuổi anh nhanh thế?”

Tôi lắc đầu liên tục: “Không phải, chỉ sợ anh tôi bắt gặp.”

“Ngoan nào, bảo bối, mai gặp.”

Nghe tôi gọi “bảo bối”, gương mặt anh ta đỏ bừng, có chút thẹn thùng.

“Vậy… giờ chúng ta là gì của nhau?”

Tôi thử đáp: “Người yêu?”

Anh ta nghe vậy mới yên tâm, chịu buông tha.

“Bảo bối ngủ ngon, mai gặp lại.”

Trước khi đi, anh ta còn cắn nhẹ lên cổ tôi như dấu ấn thuộc về mình.

Tôi đứng dưới đèn đường hóng gió cho bớt nóng trên mặt.

Vừa quay người định lên nhà, tôi liền chạm mặt anh trai đang đứng ngay cửa.

15

Tôi cứng đờ, cố cười gượng: “Anh… thấy hết rồi à?”

Anh trai đen mặt: “Em nói xem?”

Anh bóp trán, thở dài rồi nghiêm túc hỏi: “Em thật sự thích thằng nhóc đó à?”

Tôi gật đầu.

“Anh em ta quen nhau bao năm rồi, nhìn nét mặt anh chắc em đoán ra là đồng ý rồi đúng không?”

Anh trai hừ nhẹ: “Thế nào được giờ, chó thì… khó bỏ tính ăn bậy.”

Một câu mắng cả hai chúng tôi.

Tôi: “…”

Anh vẫn bán tín bán nghi, ánh mắt rơi lên chiếc kẹp tóc hình dâu tây trên đầu tôi: “Ngoài đẹp trai ra, nó có gì tốt hả?”

“Dù em mất hay không mất trí nhớ đều thích nó được à?”

Tôi ngạc nhiên: “Ý anh là trước đây em từng quen Lục Viễn Chu?”

Dưới sự truy hỏi dai dẳng của tôi, cuối cùng anh trai cũng chịu kể.

Nhiều năm trước, nhà họ Lê gặp khủng hoảng tài chính, suýt phá sản.

Nhờ bố mẹ Lục Viễn Chu đứng ra cho vay một khoản lớn, Lê gia mới vực dậy được.

Tôi theo bố mẹ sang nhà họ Lục cảm ơn, khi ấy quen biết Lục Viễn Chu.

Nhờ việc đó, hai nhà luôn giữ quan hệ tốt.

Từ tiểu học đến trung học, tôi và anh ta luôn học cùng trường.

Anh ta chăm sóc tôi đủ điều, mua bữa sáng, mua trà sữa, đưa tôi về mỗi ngày.

Anh ta còn sắp xếp thời gian đưa tôi đi xem ca sĩ yêu thích biểu diễn, tỉ mỉ chuẩn bị quà sinh nhật mỗi năm.

Mọi người đều thấy rõ anh ta đối xử với tôi khác hẳn người khác.

Hai nhà còn bàn bạc, chờ đủ tuổi sẽ đính hôn.

Nhưng sau kỳ thi đại học, trong chuyến du lịch ấy, mọi thứ đã thay đổi.

Chúng tôi gặp động đất, tôi đẩy anh ta ra ngoài, bản thân bị đè dưới đống đổ nát.

Anh trai kể rằng Lục Viễn Chu khi ấy dùng tay trần đào bới gạch đá để cứu tôi.

Anh ta cầu xin tôi nói một câu để biết tôi còn sống, nhưng không có tiếng đáp lại.

Khi đội cứu hộ tới, tay anh ta đã rách nát máu me be bét.

Tôi được đưa đi cấp cứu, giành lại mạng sống, xương gãy nhiều chỗ, máu me đầy người, và ký ức suốt 18 năm cũng mất gần hết.

Lục Viễn Chu thức trắng ba ngày ba đêm bên tôi, cuối cùng bị anh trai tôi lôi ra ngoài.

Anh tôi tức giận nên đánh nhau với anh ta, thực ra chỉ mình anh phát tiết, còn Lục Viễn Chu gần như không chống trả.

Sau chuyện đó, nhà họ Lê cắt đứt liên hệ với nhà họ Lục.

Cái tên và tất cả những gì liên quan tới anh, trở thành điều cấm kỵ trong gia đình tôi.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Truyện liên quan

Đăng nhập





Đang tải...