Biến Mất Sau Một [...] – Chương 3

Đã tái ngộ, mà địa vị xã hội của Đường Chi Đình cao hơn tôi, lại còn phải ở cạnh nhau nửa năm, sao tôi không tận dụng cơ hội này để khai thác hết tài nguyên từ anh ta?

Tôi không còn là cô gái 20 tuổi ngây thơ, mặc áo phông quần jeans, nấu cơm chờ anh về nữa.

Giờ tôi phải tận dụng tất cả những gì có thể, nhanh chóng nâng cấp bản thân.

Ở bệnh viện tỉnh dậy, việc đầu tiên tôi làm là đề xuất:

“Chúng ta không cần ép ông ấy chuyển đi. Thương lượng xem ông có đồng ý sửa bức tường bên ngoài thành phong cách cổ xưa không. Như vậy ông ta chẳng mất mát gì, mà cũng không bị lạc lõng.”

Đường Chi Đình muốn ôm tôi, tôi né đi. Anh khẽ thở dài:

“Được, nghe em. Em dưỡng thương đi, mọi việc anh lo.”

“Không được.” – tôi cắn môi, cố nặn hai giọt nước mắt:

“Em muốn học thêm nhiều thứ, như vậy mới không sợ bị xã hội đào thải, có thể tự lập.”

Đường Chi Đình đau lòng lấy khăn giấy lau nước mắt cho tôi:

“Đừng khóc, em khóc anh cũng đau lòng. Chuyện này đơn giản mà, anh quen rộng, để anh giới thiệu dự án cho em.”

Tôi cúi đầu:

“Được… nghe anh.”

“Chu Vân, năm đó sao em đi mà không nói một tiếng? Em chặn số anh, anh gọi bao nhiêu cuộc, em cũng chặn hết.”

Tôi nhìn ra ngoài cửa sổ, khẽ nói:

“Em muốn ngủ một chút.”

Đường Chi Đình mắt đỏ hoe:

“Được, chúng ta còn nhiều thời gian.”

Anh rời đi, tôi chạy ngay vào nhà vệ sinh, nôn khan hai tiếng.

Anh đau lòng ư? Đau cái gì? Nhà, xe, tiền đủ cả, ăn ngon mặc đẹp.

Năm đó khi tôi đột ngột bỏ đi, đúng là anh nhắn rất nhiều, gọi rất nhiều, cầu xin tôi quay lại, nói tôi đừng giận, anh sai chỗ nào bảo anh sửa.

Tôi chặn hết. Anh mượn số khác gọi, tôi lại chặn.

Cuối cùng quá phiền, tôi đổi luôn số mới, trả lại thế giới yên tĩnh.

Xuất viện, tôi trở lại công ty Đường Chi Đình làm việc.

Tiểu Lục nói người đàn ông kia đồng ý, chỉ cần không ép chuyển nhà là được.

Tôi nhếch môi, nằm trong dự liệu.

Tôi dốc toàn lực cho dự án: bố trí nhân sự, phân tích khách hàng, tuyển loại cửa hàng, định giá thuê… tất cả đều nghiên cứu kỹ thị trường, mục tiêu đạt mức hoàn hảo.

Ngoài công việc, tôi còn theo Đường Chi Đình đi xã giao.

Anh cũng giữ lời, giới thiệu tôi với các nhân vật lớn trong nhiều ngành. Vì nể anh, họ không ngại nhường vài dự án nhỏ cho tôi phụ trách.

Tôi trân trọng cơ hội này, càng học nhiều, càng bận rộn.

Nửa năm sau, mọi khâu chuẩn bị cho phố đi bộ NPC đã hoàn tất.

Trước ngày khai trương, tôi gần như ăn ngủ tại đó, kiểm tra từng chi tiết.

Đường Chi Đình an ủi tôi: “Đừng quá căng thẳng.” Tôi chỉ cười.

Ngày khai trương, khách nườm nượp, các cửa hàng đông kín, đánh giá đều tốt.

Buổi chiều, Đường Chi Đình nhắn:

【Tối anh đến đón em, cùng dự tiệc mừng công.】

Nhưng tôi không ngờ, tại buổi tiệc ấy, tôi lại gặp một người ngoài dự liệu.

6.

Phương Thu Vũ vừa bước vào đã thu hút mọi ánh nhìn. Cô ta cười xin lỗi:

“Xin lỗi mọi người, máy bay trễ nên đến muộn.”

Rồi không quên chuyển chủ đề sang tôi và Đường Chi Đình:

“Đường tổng đúng là si tình, bao năm rồi bên cạnh vẫn là Chu Vân. Bao giờ mới cho chúng tôi uống rượu mừng đây?”

Đường Chi Đình nhìn tôi, cười:

“Chỉ cần Chu Vân gật đầu, lúc nào cũng được.”

Tiệc tàn dần.

Phương Thu Vũ bất ngờ lớn tiếng:

“Chu Vân! Còn nhớ lần đầu gặp cô. Khi đó như nhà quê lên tỉnh, mặc đồ rẻ tiền bán ngoài vỉa hè, tôi còn trêu Đình là hai người chẳng hợp. Giờ thay đổi thật đấy.”

Có người phụ họa:

“Đúng đó, hồi đó ai cũng tưởng cô và Đình sẽ thành đôi mà.”

“Sao tốt nghiệp rồi cô lại ra nước ngoài thế?”

Phương Thu Vũ làm bộ nũng:

“Còn không phải vì Đình à? Anh ấy không chọn tôi, tôi còn biết làm gì.”

Đường Chi Đình cau mày, nhỏ giọng giải thích bên tai tôi:

“Không có chuyện đó đâu, cô ta say rồi.”

Tôi rót một ly rượu, chậm rãi bước đến bên cô ta, dốc thẳng lên đầu.

“A… Chu Vân, cô làm gì vậy!” Váy trắng của cô ta bị nhuộm đỏ, mắt cũng đỏ hoe.

Mọi người đều sững sờ.

Đường Chi Đình nắm tay tôi, quát:

“Chu Vân, mau xin lỗi Thu Vũ! Anh nói rồi mà, cô ta say rồi, em so đo với người say làm gì!”

Đúng lúc này, Phương Thu Vũ lại dịu dàng đứng ra hòa giải:

“Chi Đình, không sao đâu, Chu Vân vốn không thích tôi, là tôi không nên quay về, quấy rầy hai người rồi.”

Mấy người bạn cùng bàn – đều là bạn học cũ của bọn họ, sau này cùng khởi nghiệp và vẫn giữ liên lạc – lập tức bênh vực Phương Thu Vũ:

“Thu Vũ, cậu hiền quá đấy.”

“Đường Chi Đình, cậu cũng vô dụng thật, để phụ nữ quản chặt thế. Thu Vũ có nói gì đâu, mọi người đều uống chút rượu thôi, đùa tí cũng không được à? Chơi không nổi thì tham gia tiệc làm gì? Trước đây đã thấy cô ta đúng kiểu phá hứng, lúc nào cũng mặt lạnh, chẳng vui vẻ gì.”

“Chuyện bao nhiêu năm rồi, hai người họ cũng đâu có thật sự ở bên nhau, tính toán như vậy thì nhàm quá. Nhìn cách cô ta làm việc dạo này còn tưởng là người rộng rãi, không ngờ lại nhỏ nhen thế.”

Tôi bật cười nhạt.

Xin lỗi? Tôi xin lỗi cái con mẹ gì!

Ly rượu này tôi đã muốn dội lên đầu cô ta từ nhiều năm trước, cho cô ta tỉnh ra, đừng mở miệng bậy bạ nữa.

Lần đầu tôi gặp Phương Thu Vũ là lúc tôi chuẩn bị cơm trưa mang đến trường cho Đường Chi Đình. Khi đó, hai người họ đang ngồi cùng nhau nghiên cứu bài tập nhóm mà giáo sư giao.

Cô ta mặc chiếc váy hơn vạn tệ, xinh đẹp rạng rỡ.

Còn tôi chỉ mặc bộ đồ mấy chục tệ mua ở chợ, đứng trước mặt cô ta mà tự ti không chỗ trốn, chẳng khác nào con vịt xấu xí.

Nghĩ cô ta là bạn của Đường Chi Đình, tôi tận lực đối xử tốt với cô ta. Nhưng rồi, tôi nghe thấy cô ta cười cợt với người khác:

“Cô ta giống hệt bảo mẫu nhà tôi, ngay cả cầm túi cho tôi cũng không xứng.”

Cô ta còn nhân lúc Đường Chi Đình không có mặt, vừa công khai vừa kín đáo hạ nhục tôi, nói rằng tôi không xứng với anh, sẽ kéo lùi tương lai của anh.

Những lời này, tôi từng kể với Đường Chi Đình, nhưng anh không tin, còn bảo tôi chuyện bé xé ra to, nói Phương Thu Vũ chỉ là kiểu người mặt cười thân thiện mà thôi.

Tôi chịu đựng sự nhục nhã, ép mình len vào cái vòng tròn không thuộc về mình, nghe bọn họ bàn tán sau lưng. Khi ấy, tôi đã thề: Tôi nhất định phải cưới Đường Chi Đình, để họ phải câm miệng.

Để cho họ thấy, Đường Chi Đình yêu tôi, nên mới ở bên tôi. Cho dù Phương Thu Vũ có giàu đến đâu thì cũng vô dụng thôi.

“Xin lỗi đi.” – Đường Chi Đình cau mày, trên mặt hiện rõ vẻ tức giận.

Tôi nhếch môi cười:

“Cô ta thực sự chỉ đùa thôi sao? Không cố ý sao?”

Rồi tôi quay sang nhìn thẳng người đàn ông lúc nãy lên tiếng mỉa mai tôi, giọng nhẹ nhàng nhưng sắc lạnh:

“Anh có biết vì sao bạn gái thời đại học chia tay anh không? Là vì Phương Thu Vũ xen vào xúi giục đấy.”

7.

Phương Thu Vũ lập tức nổ tung:

“Cô ghét tôi thì cứ nói thẳng, cần gì phải hao tâm tốn sức chia rẽ quan hệ giữa chúng tôi như vậy!”

Tôi mở điện thoại, tìm ra một đoạn video quay từ sáu năm trước.

May mà tôi có thói quen giữ lại những thứ này, nếu không giờ đúng là cứng họng.

Tôi mở âm lượng thật lớn, giọng nói của Phương Thu Vũ vang lên rõ rành rành trong video:

【Đồng Chân, cậu đừng tưởng Đại Vũ sẽ thích cậu nhé. Cậu không nhìn lại gia cảnh của mình sao? Cậu ta là gia đình thế nào? Nói thẳng luôn nhé, nhà cậu ta đã sớm định sẵn hôn thê cho cậu ta rồi, cậu đừng có mơ mộng nữa.】

【Nhưng… tớ thật sự thích Đại Vũ…】

【Thích cái gì mà thích? Đồ mặt dày không biết xấu hổ! Cậu ta chỉ chơi bời với cậu thôi. Lần trước đi ăn, cậu ta còn nói chỉ thấy cậu dễ lừa nên mới qua lại.】

【Nếu là tớ, tớ đã bỏ từ lâu rồi. Đeo bám dai như đỉa thế làm gì!】

【……】

Giọng nói của Phương Thu Vũ trong video the thé, cay độc, hoàn toàn trái ngược với vẻ ngoài dịu dàng, thấu hiểu bình thường của cô ta.

Hồi đó tôi đã cảnh giác nên lén quay lại.

Phương Thu Vũ hoảng loạn cãi:

“Đại Vũ, đừng nghe cô ta nói linh tinh! Video này chắc chắn là ghép! Chúng ta làm bạn bao nhiêu năm rồi, sao tôi có thể làm chuyện như vậy được?”

Tôi bình thản dựa vào tường, xem kịch.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Truyện liên quan

Đăng nhập





Đang tải...