Biến Mất Sau Một [...] – Chương 4

Đồng Chân là bạn gái cũ của Đại Vũ. Hai người rất yêu nhau, dù môn đăng hộ đối không cân xứng, nhưng anh thật sự có ý định sau khi tốt nghiệp đại học sẽ cưới cô về.

Không ngờ Đồng Chân lại chia tay anh. Anh từng nghĩ là cô hết yêu mình, u sầu một thời gian dài.

Nghe Đường Chi Đình kể, giờ Đồng Chân đã kết hôn.

Hôm cưới, Đại Vũ cũng đến, đứng từ xa nhìn người con gái mình yêu gả cho người khác. Tối đó, anh uống đến xuất huyết dạ dày.

Không ngờ màn chia tay này, lại do một tay Phương Thu Vũ gây ra.

Phương Thu Vũ còn đang cãi, Đại Vũ mắt đỏ ngầu, nắm tay siết chặt, nghiến răng:

“Thảo nào Đồng Chân đột nhiên chia tay tôi! Tôi hỏi cô ấy bao lần mà cô ấy không nói. Thì ra là cô!”

Anh bước từng bước ép cô ta vào góc tường, tung cú đá thẳng vào bụng cô ta, sau đó liên tục tung nắm đấm vào mặt.

Tiếng gào thét thảm thiết của Phương Thu Vũ vang dội trong phòng.

Nếu không sợ xảy ra án mạng, chắc chẳng ai dám can.

Phương Thu Vũ đúng là nực cười. Cô ta vốn không thích Đại Vũ, chỉ không muốn ai giành mất sự chú ý của anh ta, luôn muốn mình là trung tâm.

Tôi xem xong, “ăn dưa” no nê, liền cầm túi đi ra ngoài.

Đường Chi Đình đuổi theo, nắm tay tôi:

“Chu Vân, anh xin lỗi. Anh thật sự không biết cô ta là loại người đó. Trước đây em chịu nhiều ấm ức rồi phải không? Cho anh thêm một cơ hội đi, được không? Anh theo đuổi em hơn nửa năm nay rồi, chúng ta quay lại nhé?”

Tôi liếc anh, ánh mắt đầy mỉa mai:

“Đường Chi Đình, anh nghĩ có thể sao?”

8.

Anh nhìn tôi như cầu xin:

“Tại sao không thể? Trước đây em bỏ đi vì thấy bài đăng của anh trên mạng đúng không?”

Đấy, anh biết rõ cả, nhưng lại giả vờ như không, muốn như xưa mà lướt qua tất cả, coi như chưa có gì xảy ra.

“Đúng vậy, tôi đã thấy. Tại sao không thể? Vì chúng ta không còn đề tài để nói nữa.

“Tôi không thể cùng anh bàn chuyện thiên văn, địa lý, giải pháp tối ưu của bài tập. Tôi chỉ biết nói mấy câu vớ vẩn: ăn cơm chưa, đừng nhịn đói, thiếu chất kìa.”

Đường Chi Đình vội vã:

“Không… không phải như vậy…”

“Chỉ là anh hồ đồ thôi. Sau đó anh đã sống thế nào em biết không? Anh tìm em khắp nơi, đến cả quê nhà em mà vẫn chẳng thấy. Em như bốc hơi vậy.

“Anh mất ngủ từng đêm. Anh nhớ em đến phát điên…”

“Đường Chi Đình.” – tôi nhìn cặp đôi đang đùa nghịch dẫm bóng nhau dưới ánh đèn, nhẹ giọng:

“Tôi từng không tin khi người ta nói yêu càng lâu càng khó cưới, nhưng hôm đó, tôi tin. Chúng ta bên nhau 10 năm, từ 17 đến 27 tuổi. Tôi đợi anh học xong nghiên cứu sinh, đợi anh công việc ổn định, nhưng anh luôn có lý do để trì hoãn. Tôi không muốn đợi nữa.

“Hôm đó tôi nghĩ rất nhiều, khóc cả đêm. Anh biết từ nào đau nhất không? Anh nói tôi không học vấn, nói tôi có đại ân với anh nên không thể chia tay.

“Cả hai chúng ta đều xuất thân nghèo khó. Nhà anh đơn thân, không đủ lo học phí cho anh, tôi đi làm nuôi anh học hành, cũng là tôi tự bù đắp giấc mơ của mình. Tôi nghĩ ít ra trong hai người phải có một người có học, để sau này con cái không thất học. Nhưng trong mắt anh, tôi chỉ là người có ơn với anh. Anh muốn vừa yêu vừa mang ơn, sao được!”

“Anh phân biệt rõ mà.” – Đường Chi Đình bật khóc: “Anh yêu em, Chu Vân. Anh chỉ là nhất thời hồ đồ thôi.”

Tôi lạnh lùng nhìn anh đau đớn, không chút cảm xúc.

Chỉ có tôi biết mình đã vượt qua năm đó như thế nào.

Đêm đầu tiên đến thành phố xa lạ, trời mưa lớn. Tôi kéo vali đi trong con đường lầy lội, bị xe chạy ngang tạt nước bẩn đầy người. Tôi gục xuống đất, khóc nức nở.

Là một cô gái lạ mặt đã che ô cho tôi, đứng cạnh tôi thật lâu trong mưa.

Năm ấy, mỗi khi nghĩ đến Đường Chi Đình, tim tôi lại đau đến nghẹt thở. Mười năm – không ngắn, chiếm trọn thanh xuân của tôi.

Tôi sống trong phòng trọ tầng hầm, tự học thi đại học, vừa làm thêm kiếm học phí vừa lo sinh hoạt.

Mẹ gọi điện mắng tôi điên khi chia tay Đường Chi Đình, bắt tôi quay về xin lỗi anh.

Nhưng chúng tôi không quay lại được nữa. Trong tim tôi có một cái gai, chạm vào là đau như dây leo quấn siết toàn thân.

Khổ đau không cần nhắc lại, tôi chẳng muốn nói thêm.

“Đường Chi Đình, tất cả đã qua. Tôi vĩnh viễn không thể tha thứ cho anh.”

Nói xong, lòng tôi nhẹ bẫng, bước chân cũng thanh thản.

Kệ anh quỳ gối cầu xin sau lưng, tôi không ngoảnh lại.

Anh không hiểu tôi, cũng chưa từng muốn hiểu.

Nghe nói trước kia tìm không được tôi, anh còn xây lại nhà cho ba mẹ tôi, nhờ họ nếu có tin tức thì báo cho anh.

Nhưng anh không biết, tôi ghét bố mẹ mình.

Hồi học xong cấp ba phải đi làm cũng một phần vì họ – trọng nam khinh nữ, không cho tôi tiền học, bắt tôi sớm đi làm phụ giúp cho em trai.

Ra ngoài lâu rồi, tôi mới nhận ra đó là PUA tinh thần. Giờ ngoài gửi tiền dưỡng cơ bản, tôi gần như không về nhà.

Đau đớn từ gia đình nguyên sinh như ký sinh trùng bám lấy cuộc đời tôi, khiến tôi chỉ biết len lén nhìn hạnh phúc của người khác.

Đường Chi Đình lại đối tốt với những kẻ tôi hận, còn tự cho là tôi sẽ cảm kích anh.

Nghĩ thôi tôi đã buồn cười.

Đường Chi Đình vẫn không bỏ cuộc. Tôi thường thấy chiếc Maybach của anh đỗ dưới nhà.

Tôi lẩm nhẩm hát, gõ cửa kính xe anh:

“Đường Chi Đình, anh biết tính tôi rồi đấy. Còn làm phiền nữa, tôi lại bỏ thành phố này đấy.”

9.

Trong giới chẳng giấu được chuyện gì. Nghe nói Phương Thu Vũ bị Đại Vũ đánh gãy tay, từ nay tay phải phế luôn.

Chuyện này vốn do cô ta sai, nhà cô ta cũng không dám đến tìm nhà Đại Vũ gây chuyện, vì nhà anh ta cũng có thế lực.

Đường Chi Đình thật sự biến mất. Tôi vui mừng chẳng giấu được.

Rất lâu sau, một đêm khuya.

Một cuộc gọi lạ vang lên:

“Chu Vân, cô có thể đến thăm Chi Đình không? Anh ta uống rượu suốt, công ty tụt giá cổ phiếu cũng mặc, giờ còn khóc gọi tên cô.”

Tôi nhếch môi:

“Không. Các người đưa được thì đưa, không thì cứ để anh ta ngoài đường, tỉnh dậy sẽ tự về.”

Giờ tôi đâu còn rảnh. Tôi đang chuẩn bị mở studio riêng.

Nhờ các mối quan hệ có sẵn, tôi nhận được vài dự án. Tôi gọi cho Lưu Đình Đình:

“Cậu đang làm gì? Có muốn qua đây chung tay với mình không?”

“Có chứ!” – Lưu Đình Đình còn góp vốn.

Chúng tôi bận tối mắt, nhưng kiếm tiền thực tế hơn tình cảm nhiều.

Phí thời gian vì một gã đàn ông không đáng? Đúng là trò cười!

Hôm đó, Phương Thu Vũ đội mũ lưỡi trai, hẹn tôi đi cà phê.

Tôi tò mò muốn xem cô ta giở trò gì nên đi.

Cô ta nói:

“Đường Chi Đình bị bắt sáng nay rồi.”

Tôi sững sờ:

“Ý gì cơ?”

Cô ta tiếp:

“Do anh ta bỏ mặc công ty, tài chính sơ hở. Kế toán lợi dụng sổ sách làm việc phi pháp, dù anh ta không biết, nhưng là người đứng tên pháp nhân công ty nên bị liên đới.”

Tôi bất chợt nhớ đến hôm qua, khi tôi xuống đổ rác, anh ta đứng trước mặt tôi, giữ khoảng cách hai mét, chỉ nói:

“Anh chỉ muốn nhìn em một lần nữa, sẽ không yêu cầu gì thêm.”

Phương Thu Vũ thở dài:

“Chu Vân, tôi thật lòng thích anh ấy, nhưng anh ấy chỉ yêu cô.”

Tôi đảo mắt:

“Vậy cô vào tù theo đuổi anh ta đi.”

Tôi đứng dậy, bỏ đi.

Hai kẻ điên!

Mỗi người đều có con đường của riêng mình.

Còn tương lai của tôi, sẽ rực rỡ lấp lánh.

Hết

Đọc gì tiếp theo?

Gợi ý cá nhân hóa dành riêng cho bạn.

HE · Đang thịnh hành

Chồng Quỷ Âm Lạnh Của Tôi

Người chồng liên hôn của tôi đã chết.
0.0 7 Chương
Gia đình , · Đang thịnh hành

Giao Thừa Trọng Sinh: Nhà Này Tôi Không Hầu Nữa

Giao thừa năm ấy, trong nhà chỉ có mình tôi.
0.0 5 Chương
Gia đình , · Đang thịnh hành

Trúng Số Năm Mươi Triệu, Chị Dâu Mắng Tôi Là Ký Sinh Trùng

Ngày tôi trúng số, bố gọi điện tới, bảo rằng chị dâu mang thai rồi.
0.0 4 Chương
Hài Hước · Đang thịnh hành

Khi Đối Tượng Liên Hôn Lộ Thân Phận

Debut 5 năm vẫn không ai biết đến, tôi đành ngậm ngùi quay về nhà, chấp nhận cuộc hôn nhân liên hôn với một người đàn ông chưa từng gặp mặt.
0.0 5 Chương
Báo thù · Đang thịnh hành

Cuộc Đời Nếu Có Thể Làm Lại

Cả đời làm công nhân vặn ốc, đến khi sắp về hưu tôi mới biết, có người đã dùng tên tôi để đi học đại học.
0.0 7 Chương
HE · Đang thịnh hành

Kết Hôn Nhanh Với Cậu Em Ngốc

Người thân sang nhà chơi, dì hai lại bắt đầu thúc chuyện cưới xin.
0.0 5 Chương

Dựa trên hoạt động đọc của bạn và xu hướng cộng đồng

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Truyện liên quan

Đăng nhập





Đang tải...