Tôi dứt khoát cúp máy.
Chặn luôn tiếng rên rỉ đó.
Không ai ngu đến mức bị lừa hai lần cùng một kiểu.
Nếu tôi đến, chưa chắc cô ta không giở thêm trò gì nữa.
26
Những ngày sau đó, mọi thứ trở lại yên ắng.
Nhân dịp vụ này, tôi dọn dẹp được vài kẻ “chướng mắt” trong hội đồng quản trị – đúng là họa phúc khó lường.
Một hôm, khi đến câu lạc bộ để đàm phán hợp tác với tập đoàn thành phố bên, tôi vô tình gặp lại Đoạn Cảnh Ninh.
Anh đang bận tiếp khách, tôi cũng không lên tiếng.
Sau khi kết thúc công việc, tôi về chuẩn bị về công ty.
Nhưng xe lại chết máy.
Thử mấy lần đều vô ích, tôi đành gọi trợ lý nhờ liên hệ người đến sửa.
“...Hướng Mãn?”
Giọng quen vang lên phía sau.
Quay lại, là Đoạn Cảnh Ninh.
“Xe hư à? Em định về đâu, anh chở em.”
Tôi mỉm cười:
“Phiền anh nhé?”
Tôi gật đầu chào người đàn ông đứng cạnh anh.
“Giới thiệu chút, Giang Sách, bạn anh.”
27
Vì Đoạn Cảnh Ninh phải nhận cuộc gọi khẩn, nên nhờ Giang Sách đưa tôi về công ty.
Trong xe khá yên tĩnh, chỉ còn tiếng động cơ.
Dừng đèn đỏ, Giang Sách bỗng hỏi:
“Nghe nói cô cũng học ở Kinh Đại?”
Tôi gật đầu.
“Trùng hợp nhỉ, tôi cũng tốt nghiệp ở đó. Cô khóa nào? Giờ cô là giám đốc Ôn thị đúng không?”
Tôi đáp đơn giản.
Anh ta lại tiếp:
“Nghe danh cô lâu rồi. Cô ở một mình thật à? Cảnh Ninh bảo cô không sống chung với gia đình?”
Tôi nhíu mày, thấy phiền, giả vờ chóng mặt rồi nhắm mắt ngủ.
Không khí lập tức trở nên gượng gạo.
May mắn là chẳng mấy chốc, xe dừng trước công ty.
Sau khi cảm ơn, tôi vào văn phòng.
Trợ lý vội báo:
“Cô Vu Vi Mạt vừa tới tìm cô. Yên tâm, bảo vệ đã đuổi đi rồi.”
Tôi gật đầu, chỉ dặn:
“Bảo an tăng cường cảnh giác. Cô ta mà bén mảng tới nữa, trực tiếp cấm cửa.”
28
Tối hôm đó, tôi đang cuộn mình trên sofa xem phim thì nhận được cuộc gọi từ mẹ – người mà tôi đã nhiều năm không liên lạc.
Do dự một chút, tôi nhấc máy.
Đầu dây bên kia im lặng hồi lâu, rồi khẽ gọi tên tôi.
Tôi đáp nhạt:
“Có chuyện gì?”
Bà ngập ngừng một lúc lâu mới nói:
“Tiểu Mãn, cuối tuần về nhà ăn cơm nhé… mẹ rất nhớ con.”
Tôi im lặng.
Sau đó suốt hơn mười phút, mẹ tôi thao thao kể về việc bà nhớ tôi thế nào, và những năm qua bà và em trai đã phải sống khó khăn ra sao trong nhà họ Đoạn.
Tôi khẽ thở dài:
“Biết rồi, cuối tuần con sẽ về.”
Nghe vậy, bà lập tức vừa khóc vừa cười, hạnh phúc ra mặt.
29
Trưa cuối tuần, tôi đến biệt thự nhà họ Đoạn như hẹn.
Mẹ tôi vui mừng ra mặt, vội kéo tôi ngồi cạnh bà.
Chủ tọa – chú Đoạn – vẫn lạnh lùng nghiêm khắc như ngày nào, Đoạn Cảnh Ninh và Ôn Hướng Thần ngồi hai bên.
Điều làm tôi bất ngờ là Giang Sách cũng có mặt, nhìn tôi với ánh mắt ẩn ý.
Đoạn Cảnh Ninh lại hơi né tránh ánh mắt tôi.
Tôi không hiểu.
“Mau ăn nhiều một chút, Tiểu Mãn. Đây là sườn chua ngọt con thích nhất hồi nhỏ, hôm nay mẹ đích thân nấu đấy, nếm thử đi…”
Mẹ tôi vừa nói vừa liên tục gắp đồ ăn cho tôi.
Không khí trên bàn ăn căng đến mức khó nói thành lời.
Tôi đặt đũa xuống, nhìn mẹ:
“Chắc mẹ nhớ nhầm rồi, món con thích nhất hồi nhỏ là gà xào ớt. Sườn chua ngọt là món em trai thích.”
Bàn tay đang gắp của bà khựng lại giữa không trung.
Tôi liếc qua từng người, mỉm cười:
“Hôm nay mẹ gọi con về, thật chỉ để ăn cơm thôi sao? Có gì thì nói thẳng đi, kiểu vòng vo này chán lắm.”
30
Chú Đoạn – nãy giờ im lặng – khẽ hắng giọng:
“Tiểu Mãn, chuyện Ôn thị, chú nghe rồi. Con xử lý rất ổn. Nhưng con gái, dù ngoài xã hội giỏi đến đâu, cũng cần có gia đình dựa vào…”
Ông ta quay sang Giang Sách:
“Nhà họ Đoạn và Giang là chỗ thân thiết lâu năm. Lần này bố Giang Sách đề xuất liên hôn, chú lập tức nghĩ đến con. Hai đứa tuổi tác tương xứng, trai tài gái sắc. Chú mới bảo mẹ con gọi con về, để bàn chuyện đính hôn…”
“Chú Đoạn.” Tôi mỉm cười đứng dậy, cắt lời.
“Cháu thấy chú tuổi chưa lớn mà lú nặng sớm thế? Chú vừa nói nhà họ Đoạn và Giang là chỗ quen thân, liên quan gì đến cháu?”
Tôi nghiêng đầu:
“Chú không uống rượu nhỉ? Sao lại như say vậy? Hay là quên cháu họ gì rồi?”
Mặt chú Đoạn tối sầm:
“Chú thấy con không có ai làm chủ, mới tốt bụng thay con lo liệu…”
Tôi lập tức nhìn sang mẹ, thấy rõ sự chột dạ trong mắt bà, khóe môi nhếch cười mỉa:
“Mẹ tôi chưa chết, bố tôi còn sống ở nước ngoài. Tôi thiếu gì trưởng bối? Hay chú nghĩ tôi cần?”
“Chị nói năng kiểu gì đấy!”
Ôn Hướng Thần đập mạnh đũa.
Tôi quay qua, ánh mắt lạnh như băng quét qua cậu ta.
31
Hình ảnh năm ấy lại ùa về.
Một buổi chiều nắng đẹp, Hướng Thần khóc nức nở:
“Chị… xin chị… cho em ở lại nhà họ Đoạn đi! Em là con trai, sau này có thể bảo vệ mẹ…”
Dưới nhà vẫn vang tiếng cãi vã dữ dội: chú Đoạn và mẹ tôi tranh nhau quyền giữ con.
Kết quả, chỉ được giữ lại một đứa.
Mẹ không hài lòng, tiếng đập phá tiếp tục vang lên.
“Chị, chị đi với bố cũng sẽ ổn mà.”
Hướng Thần càng gấp.
Tôi sững người.
Đi với bố… ổn sao?
Ai chẳng biết bố mẹ tôi là hôn nhân thương mại, bố quanh năm ở ngoài, mẹ vì tìm được tình yêu thật mới ly hôn.
Bố chuẩn bị cùng người phụ nữ kia ra nước ngoài.
Nếu tôi chọn ở lại với bố, sau này chỉ có tôi và đám người hầu lạnh nhạt.
Đang suy nghĩ, cửa bật mở, Đoạn Cảnh Ninh đứng đó:
“Hai chị em mày tính cướp bố tao à? Muốn ở lại nhà tao? Đừng hòng!”
Nói xong anh ta bỏ đi, dáng lưng kiêu ngạo.
Thì ra… đây chính là sự tự tin khi được yêu thương.
Cuối cùng, mẹ tôi đã quyết thay cả hai.
Tôi bị đưa về Ôn gia.
Không ai ngờ bố tôi giao toàn bộ Ôn thị cho tôi.
Giờ đối diện Hướng Thần, tôi thấy cậu ta vênh váo vô lý đến buồn cười.
Tôi “rầm” đặt ly nước xuống, nhìn thẳng:
“Cậu định dạy ai thế? Đập đũa à?”
Tôi bẻ đôi đôi đũa trước mặt:
“Thử hét thêm một câu nữa xem, tôi xé miệng cậu ngay!”
“Mãn…”
Mẹ tôi lo lắng kéo tay tôi.
Tôi hất ra, lạnh giọng:
“Mẹ giỏi lắm. Lấy lý do nhớ tôi để lừa tôi tới, rồi định lấy hôn sự của tôi làm bàn đạp hợp tác?
Bao năm nay không đoái hoài, giờ lại xưng mẹ? Còn hùa với ông ta hại tôi? Giỏi thật.”
Bàn ăn vang tiếng “đập” mạnh, chú Đoạn nổi giận, giơ tay định quát.
Chưa kịp mở miệng, tiếng ghế bị tôi đá đổ vang lên.
Tôi lạnh lùng nhìn:
“Đồ ngu, tôi nhịn chú lâu rồi. Chú nhìn mình đi, xấu như chó ghẻ, so nổi với bố tôi à?”
Tôi liếc Đoạn Cảnh Ninh và Giang Sách:
“Bạn nối khố nhỉ? Hai người hợp đôi ghê. Hay chiếc xe hôm trước là hai người giở trò? Chuẩn bị nhận đơn kiện đi.”
Nói xong tôi quay lưng đi, nhưng sực nhớ ra điều gì, bèn quay lại.
Nhân lúc mọi người còn sững sờ, tôi hất đổ cả bàn ăn, rượu thịt tung tóe khắp sàn.
Tôi vỗ tay hài lòng, ung dung rời đi.
32
Xe chạy được một đoạn, nước mắt tôi mới từ từ trào ra.
Tôi không thể phủ nhận: bao năm nay, mẹ chưa từng nghĩ cho tôi, cũng chẳng hề đặt tôi trong lòng.
Giọng trợ lý vẫn vang lên qua Bluetooth:
“Ôn tổng, theo tôi tìm hiểu thì vì đại tiểu thư nhà họ Giang tính tình quá quái gở, nên Ôn Hướng Thần không chịu cưới. Nhà họ Đoạn mới giở trò, muốn dùng cô và Giang Sách để ổn định hợp tác.”
“Còn Giang Sách, ngoài mặt tử tế, nhưng đời tư chơi bời không kém gì cô em gái.”
“Được rồi, tôi biết rồi.”
Tôi tắt Bluetooth, ngẩng đầu cố nuốt nước mắt vào trong.
33
Từ hôm đó, tôi bắt đầu dùng mọi thế lực để đánh thẳng vào Đoạn thị.
Vốn dĩ công ty này do một kẻ phất lên nhờ thời vận lập nên, càng lớn càng lộ sơ hở.
Và đó chính là con dao tốt nhất trong tay tôi.
Nghe tin Đoạn Cảnh Ninh và Ôn Hướng Thần tranh giành vị trí thừa kế đến nỗi sống chết với nhau, tôi càng vui.
Tôi cho người phá hỏng một hợp đồng lớn của Đoạn Cảnh Ninh, rồi đổ lỗi cho Ôn Hướng Thần.
Thế là nội bộ Đoạn thị chính thức nổ tung.
Chẳng lâu sau, cổ phiếu Đoạn thị lao dốc, tôi tranh thủ mua vào.
Đúng lúc này, nhà họ Lâm – đối tác thân thiết của tôi – lại bất ngờ quay lưng.
34
Cùng quán cà phê, cùng vị trí, nhưng giờ đối diện tôi lại là Vu Vi Mạt.
“Tôi không ngờ, có ngày gà rừng cũng thành phượng hoàng.”
Tôi cười khẩy:
“Hồi trước sao chẳng nghe nói cô là thiên kim thất lạc nhà họ Lâm nhỉ?”
Vu Vi Mạt khoe khoang xoay chiếc Rolex trên tay:
“Ôn Hướng Mãn, không ngờ có ngày cô phải nhờ đến tôi.”
Bình luận