“Tôi nói nhờ cô lúc nào?” Tôi nhìn thẳng:
“Cô sớm biết thân phận tôi rồi đúng không? Nên mới bám lấy tôi làm bạn. Cũng khôn đấy.
Đúng là hiện tại đấu với Đoạn thị đến bước này, chỉ cần nhà họ Lâm ra tay, tôi bất lợi thật.”
Tôi dừng một chút, nhếch môi:
“Nhưng Vu Vi Mạt, cô quên mất một điều…”
“Nhà họ Lâm giúp Đoạn thị là vì cô châm ngòi. Nhưng nếu cô vốn chẳng phải thiên kim nhà họ Lâm thì sao?”
“Cô nói nhảm gì đấy!” Vu Vi Mạt trừng mắt.
“Cô đúng là không chịu nổi tôi sống tốt hơn cô! Cô muốn tôi mãi phải nhận ân huệ của cô à? Đừng mơ! Giờ tôi cao quý hơn cô!”
Tôi nắm bắt rõ khoảnh khắc hoảng hốt lướt qua mặt cô ta, bật cười, vỗ tay:
“Lâm Tử Hân, cô nghe hết rồi chứ? Chính là cô ta, kẻ cướp đi thân phận của cô.”
Vu Vi Mạt quay phắt lại.
Một cô gái mặc đồ công sở sắc sảo bước ra: Lâm Tử Hân.
“Hôm đó cô nhặt ví của tôi, còn tốt bụng chờ tôi ở đồn cảnh sát hai tiếng. Tôi không ngờ, chiếc khóa vàng mẹ tôi để lại trong ví… lại bị cô lấy luôn.”
“Không chỉ thế, cô còn mạo danh tôi để sống giàu sang? Tôi từ miền núi thi đậu ra thành phố, ổn định rồi mới tìm cha ruột. Cô sống vui không khi hưởng những thứ không thuộc về mình? Còn nhiều lần tìm xe hại tôi!”
35
Kết quả giám định huyết thống nhanh chóng chứng thực: Lâm Tử Hân mới là thiên kim thật.
Hai tiếng trước, Vu Vi Mạt – giả thiên kim – bị vạch trần, hoảng hốt định bỏ chạy.
Nhưng bị chặn lại.
Người đang livestream toàn bộ cảnh này, Châu Quy Phàm, lột mũ kéo Vu Vi Mạt về nhà.
Thì ra từ lúc mất việc, Vu Vi Mạt bị mẹ chồng ghét cay ghét đắng. Chỉ cần cãi lại, cô ta liền bị chồng đánh.
Đêm nọ, cô ta chạy trốn ra ngoài, nhặt được ví của Lâm Tử Hân, thấy khóa vàng liền tham lam nuốt luôn.
Vài ngày sau, cô ta gặp cha của Lâm Tử Hân – Chủ tịch Lâm – người lập tức nhận ra khóa vàng đó.
“Ôn tổng, may mà cô bảo tôi bám theo Vu Vi Mạt. Nếu không, để cô ta thật sự đụng chết Lâm tiểu thư, đúng là thảm.”
Tôi ký xong hợp đồng, lạnh nhạt:
“Đúng là chó không đổi được tính ăn phân.”
36
Một tháng sau, tôi thâu tóm thành công Đoạn thị với giá rẻ mạt.
Tôi đứng lên, dõng dạc tuyên bố:
“Từ hôm nay, Đoạn thị chính thức trở thành công ty con của Ôn thị. Đoạn Cảnh Ninh giữ vị trí Giám đốc điều hành. Ôn Hướng Thần – cách chức.”
Sảnh họp nín lặng.
Các cổ đông Đoạn thị cúi đầu im thin thít.
“Ôn Hướng Mãn! Cô quá đáng vừa thôi!”
Ôn Hướng Thần gào lên, tôi ra hiệu bảo vệ tống cổ cậu ta ra ngoài.
Đoạn Cảnh Ninh chỉ im lặng, không nói một lời, thu dọn đồ và rời đi.
Mẹ tôi có đến xin xỏ vài lần, nhưng đều bị trợ lý chặn ngoài cửa.
37
Cuộc sống trở lại yên bình.
Tôi nhận nuôi một con Samoyed trắng như tuyết, mắt đen láy đáng yêu.
Chiều hè oi nóng, tôi dắt nó dạo phố, thỉnh thoảng đút cho nó miếng xúc xích.
Đang cúi xuống chơi với nó, điện thoại rung lên báo tin nhắn.
Chưa kịp đọc, một chiếc xe lao tới phía sau…thời gian như dừng lại.
Tôi thấy Vu Vi Mạt trong ghế lái, mắt đỏ ngầu, cười điên loạn, miệng mấp máy:
“Đi chết đi!”
Con Samoyed lao đến, dùng sức hất tôi ra ngoài.
Đôi mắt đen láy ấy nhìn tôi lần cuối… rồi khép lại.
Tầm mắt tôi chỉ còn màu đỏ máu.
38
Ngoài phòng cấp cứu thú y, tôi ôm Samoyed đã tắt thở, khóc đến run người.
Lúc trợ lý đến, tôi đã lau khô nước mắt, lặng lẽ mặc cho nó chiếc váy hồng nó thích nhất.
“Xin lỗi nhé, còn chưa kịp đặt tên cho mày…”
Tôi vuốt ve nó.
“Ôn tổng, cảnh sát đã vào cuộc, Vu Vi Mạt chắc chắn sẽ bị phạt nặng.”
Tôi đáp lạnh:
“Dù thế nào, phải để cô ta mục rữa trong tù.”
39
Ngày chôn Samoyed, cũng là ngày Vu Vi Mạt bị tuyên án.
Tôi đến trại giam, nhìn cô ta gào khóc van xin, chỉ lạnh nhạt nói:
“Vu Vi Mạt, Châu Quy Phàm vì cờ bạc mà bị tôi tống vào đây. Con cô giờ thành trẻ mồ côi.”
“Cả đời này, cô đừng mơ gặp lại nó. Nghiệp cô gieo, tự cô gánh.”
Nói xong, tôi xoay người bỏ đi, để lại tiếng thét kinh hoàng phía sau.
Từ nay, cô ta sẽ mất tự do mãi mãi.
(Hết)
Gợi ý cá nhân hóa dành riêng cho bạn.
Dựa trên hoạt động đọc của bạn và xu hướng cộng đồng
Bình luận