51
Ngày thứ sáu, Pipi chạy tung tăng khắp nhà.
Béo ụ, chạy loạng choạng như heo bông.
Tôi thích cắn tai nó.
Dù kêu “meo meo”, định quay lại cắn tôi, nó lại dừng, thè lưỡi liếm tay tôi.
Nó yêu tôi lắm.
Tôi cũng yêu nó.
Có khi tôi chúi đầu viết nhạc cả mấy ngày.
Nó tự dưng kêu “meo”, tôi tưởng hết hạt.
Nhìn thì bát đầy.
Tôi bèn bỏ việc, chơi với nó một lúc.
52
Trì Yến nói tôi đa phần đều hướng nội.
Chỉ khi ở bên anh và Pipi tôi mới nói nhiều.
Nếu rảnh, tôi chơi với mèo cả ngày.
Điện thoại anh mấy hôm nay cũng tắt nguồn, anh bảo không muốn bị công ty quấy rầy.
Ngày thứ bảy, tôi chơi game trong phòng khách.
Pipi nằm dưới chân.
Bỗng ngoài cửa ồn ào.
Một nhóm người xông vào.
Có vài người trong công ty, dẫn đầu là quản lý của Trì Yến.
Anh từ nhà tắm chạy ra.
Sắc mặt khó chịu, nhanh chóng chắn trước họ.
Nhưng… có người thấy tôi.
Ngay lập tức, có người hét thảm rồi ngất, có kẻ gào lên chạy ra ngoài:
“Ma… ma kìa! Có ma thật!”
53
Trì Yến quay lưng về phía tôi.
Tôi không nhìn thấy được biểu cảm của anh.
Quản lý anh thì mặt tái mét:
“A Yến… cậu đang làm gì vậy… mau qua đây!”
Hứa Lam Du cũng có mặt.
Cô ta chỉ thẳng vào tôi, ánh mắt căng thẳng:
“Cô ấy là ma, anh là người. Yến ca, anh nghĩ làm vậy có ích gì?”
Quản lý vừa lẩm bẩm vừa lôi bùa hộ thân ra:
“A Yến, qua đây mau! Tôi đi gọi thầy trừ tà về…”
Tôi níu tay anh, khẽ hỏi:
“Trì Yến… anh đâu có mù, phải không?”
Hứa Lam Du ném thứ gì đó giống pháp khí về phía tôi:
“Đừng chạm vào anh ấy! Cô là ma, âm khí nặng, sẽ hại Yến ca!”
“Cái gì mà mù? Cô nói nhảm gì thế?”
Dưới đất là một cành đào.
Tôi nhìn Trì Yến, giọng run run:
“Trì Yến… từ đầu anh không hề nhìn thấy em phải không?”
Anh siết chặt tay tôi.
Anh cúi xuống, khẽ xoa đầu tôi. Nhưng vì không nhìn thấy nên động tác hơi lệch, ngón trỏ chỉ nhẹ lướt qua vành tai tôi:
“Đừng sợ, em không phải ma.”
Vậy… em là gì?
Anh dịu giọng:
“Em từ London trở về, trên đường từ sân bay đến công ty thì gặp tai nạn.
Em chưa chết, chỉ đang hôn mê trong bệnh viện.”
Anh tiếp lời:
“Còn vì sao anh không nhìn thấy em… Anh đã hỏi thầy ở chùa.
Ông ấy nói: người càng yêu em, càng khó nhìn thấy em.
Linh hồn cũng sợ dọa người mình yêu nhất.”
Anh mỉm cười cay đắng, quay sang nhóm người kia:
“Cái mà các người gọi là ma… chính là người tôi ngày đêm mong được gặp nhất.”
55
Lúc này, ký ức trước vụ tai nạn dần ghép lại như mảnh vỡ.
Tôi vẫn còn mơ hồ:
“Vậy… em có thể quay lại cơ thể mình không?”
Trì Yến gật đầu:
“Chắc là được.
“Nhưng bảy ngày nhốt em trong nhà là để…”
Tôi bỗng cảm thấy có điều gì đó không ổn đã xảy ra.
Tôi cẩn thận nhìn anh:
“Để làm gì?”
Ánh mắt Trì Yến rơi xuống chân tôi:
“Để em có thời gian… nói lời tạm biệt với nó.”
Tim tôi khựng lại.
Pipi vẫn lười biếng ngồi đó, lim dim buồn ngủ.
Tôi cúi xuống ôm nó lên.
Đỡ lấy hai chân trước, mặt đối mặt với nó.
Nó mở to đôi mắt tròn vo, chăm chú nhìn tôi không chớp.
56
Tôi cúi đầu cọ mũi nó.
Ký ức ùa về như lũ, tôi nhớ ra rất nhiều.
Sau tai nạn, tôi đã nằm viện mấy ngày.
Ngày thứ bảy, quản lý mang mèo tôi đến.
Chị ấy lén bế nó vào, đặt cạnh tôi:
“Bệnh viện không cho mang, chị lén đưa vào đấy.”
“Hi Hi, mau tỉnh đi, Pipi tuyệt thực mấy ngày rồi, chị sắp lo chết mất!”
“Từ hôm em gặp tai nạn, nó không ăn không uống.”
Chị quản lý ra ngoài nghe điện thoại.
Pipi nằm trên tay tôi, dùng lưỡi thô ráp liếm mặt tôi mấy lần.
Tuy tôi không cử động được, nhưng như thể nghe rõ nó nói:
“Này chị, không có tôi là nhà này loạn hết.”
57
Pipi đi rồi.
Khi ý thức tôi rời khỏi thân thể, nó nằm cạnh gối, chậm rãi ngừng thở.
Như chỉ đang ngủ.
Tôi nghe thấy lời cuối cùng trong tâm nó:
“Mèo tôi có chín mạng.”
“Hồi tôi sinh ra, cô cứu tôi. Giờ tôi trả ân tình cho cô.”
“Chín mạng đổi một mạng, lời quá.”
Giờ, mèo tôi vẫn ngồi trên đùi.
Linh hồn nó muốn nói lời tạm biệt.
Nó rừ rừ, nhắm mắt.
Tôi khẽ kéo râu nó, nó nhăn mặt.
Tôi bật cười, cười đến nước mắt trào ra.
Đồ ngốc, tôi không muốn nợ mèo tình của mày đâu.
Tôi ôm chặt nó, khóc nức nở.
Nó ngẩng đầu, liếm sạch nước mắt tôi, ấm áp, ngưa ngứa.
Trong mắt xanh thẫm của nó, phản chiếu gương mặt tôi. Nó đang nói:
Kiếp này theo cô rất hạnh phúc, kiếp sau tôi vẫn muốn làm mèo gia đình cô.
58
Tôi là Đường Pipi.
Một con mèo đực… đã bị thiến.
Chủ tôi là một nghệ sĩ thiên tài, mắc chứng sợ giao tiếp nặng.
Tôi mê cô ấy chết đi được.
Lúc sinh ra tôi bệnh nặng suýt chết.
Cô ấy cứng đầu không tin lời bác sĩ.
Ngày ngày tiêm sữa, xoa bụng, lau phân, dùng chai nước khoáng tự chế máy xông, nhỏ thuốc mắt liên tục.
Tra cứu đủ mẹo vặt trên mạng, cuối cùng cứu được mạng tôi.
Dù một mắt mờ, nhưng tôi sống.
Ngủ, cô ấy luôn để tôi bên gối, chỉ cần có động tĩnh là bật dậy kiểm tra.
Có lúc tôi ngủ ngửa say quá, cô tưởng tôi chết, còn lấy tay thử hơi thở.
Biết tôi còn sống mới yên tâm ngủ tiếp.
59
Sau này cô ấy thành ngôi sao, bận tối mắt.
Tôi ở nhà chờ cô, ngày nào cũng ngồi cửa, trên ghế sofa.
Cô đi công tác vài hôm, dù có người đến cho ăn, tôi vẫn giận.
Cô về, vứt giày, lao tới ôm tôi.
Tôi giả bộ giận, mặt chảnh.
Cô không quan tâm, hôn tới tấp lên mặt tôi.
Có lần còn hôn đến suýt bay nóc đầu tôi.
Haizz, chịu thôi, cô ấy mê tôi quá mà (mặt mèo tự hào~).
60
Rồi cô ấy yêu.
Ban đầu tôi thấy anh kia đáng nghi.
Giới giải trí mà, mấy ai ra gì?
Dọn vào nhà anh ta, dù anh dị ứng lông mèo, ít gần gũi, nhưng vẫn tốt với tôi, mua toàn đồ xịn.
Khốn nạn, mà anh ta cũng đẹp trai thật.
Khi hai người càng lúc càng ngọt ngào, lại chia tay.
Cô suốt ngày uống rượu, mơ cũng gọi tên Trì Yến.
Người khác thì tôi đã đào não yêu của cô ra rồi.
Nhưng là Trì Yến, ngay cả tôi cũng thấy cô sai - lẽ ra phải kéo anh ta về.
61
Chưa kịp hàn gắn, cô lại lao vào bão dư luận.
Thật ra, tôi luôn thấy cô không hợp showbiz.
Cô quá đặc biệt, giới đó không dung được cô.
Cô đóng kín cửa, chẳng liên lạc ai.
Tôi lo muốn chết, tối leo mái, thấy nhà bên đổi chủ - Là Trì Yến.
62
Anh ta đang âm thầm quan sát cô?
Muốn giúp mà không biết bắt đầu từ đâu, nên dọn đến cạnh nhà?
Cô thì khóa hết liên lạc, ai cũng cắt.
Tôi đường hoàng vào nhà anh ta.
Tôi tha cho anh ta một đĩa CD album.
Trì Yến hiểu ngay.
Đó là album cô ra khi còn hát đường phố, tặng cho vài fan đầu tiên.
Những fan ấy theo cô từ đó đến giờ.
Anh tìm một fan lâu năm, nhờ nhắn cho cô qua nick phụ.
Fan hỏi sao anh không tự nhắn.
Anh nói:
“Cô ấy thiếu cảm giác thuộc về và an toàn.
“Từ đầu các cô đã cho cô ấy sự công nhận ấy. Cô ấy cần bạn bè như các cô.”
63
Cách của Trì Yến quả thật rất hiệu nghiệm.
Đường Hi nhanh chóng bước ra khỏi bóng đen của vụ việc đó, còn đưa ra một quyết định táo bạo.
Cô giải nghệ, muốn trở về với chính mình, làm thứ âm nhạc mình yêu thích.
Thế rồi, chỉ một câu nói đùa vô tình lại đưa cô lên hot search.
Thật ra, tôi rất giận.
Sao con người này chẳng biết kiêng kỵ gì vậy.
Câu gì cũng đem ra nói.
Trước khi cô ra ngoài, trong lòng tôi cứ thấy bất an.
Ở nhờ nhà quản lý hai ngày, đột nhiên chị ấy nhận được cuộc gọi từ bệnh viện.
Cô bị tai nạn.
Chấn thương nặng, hôn mê.
64
Người ta nói mèo có khả năng dự cảm.
Nhưng họ đâu biết, mèo không chỉ dự cảm tốt, mèo như tôi còn có thể cứu mạng.
Chín mạng mèo, đổi một mạng người.
Tôi đã ở bên cô sáu năm.
Theo tuổi thọ của tôi, vẫn còn sống thêm sáu bảy năm nữa.
Nhưng người đang nằm trên giường bệnh ấy, là chủ nhân tôi, là bạn đồng hành và là gia đình duy nhất của tôi.
Nếu không có cô, chắc từ lúc sinh ra tôi đã về hành tinh mèo rồi.
Nhớ lần tôi lỡ làm đổ ly nước, hỏng cây đàn đắt tiền của cô.
Đồng đội của cô còn nói:
“Cô không dạy dỗ con mèo nhà cô sao?”
Cô vừa xót cây đàn vừa nói:
“Đánh nó làm gì, nó đâu hiểu gì, cũng đâu biết nói.”
“Mèo chỉ sống hơn chục năm, một đời ngắn ngủi.”
“Nó sinh ra đã không có mẹ, chắc nó nghĩ tôi là mẹ nó.”
“Tôi không cần nó ngoan, chỉ cần nó khỏe mạnh thôi.”
Bình luận