“Là ai?” Tôi nghiến răng hỏi.
“Con nhà giàu.”
Tôi chỉ thấy máu trong người sôi lên. Gan to thật, dám trắng trợn cướp lấy tương lai người khác như vậy!
“Chuyện này, ngoài chúng ta, còn ai biết?” Tôi siết chặt tay, giọng khàn khàn.
“Chưa, tạm thời mới chỉ có ba người thôi.”
Tần Dự nghiêm túc nhìn tôi: “Những gì tôi điều tra được chỉ tới mức này. Nhưng cậu mợ của cậu quen biết nhiều, rõ ràng từng nhúng tay vào các khâu chuyển hồ sơ, đổi thông tin… Chuyện này phải nhờ cậu tìm hiểu thêm.”
Tôi im lặng rất lâu rồi khẽ gật đầu. Không vào hang cọp thì sao bắt được cọp con. Có lẽ tôi tạm thời yên ổn, nhưng biết đâu còn bao nhiêu học sinh nghèo khác cũng bị tước đoạt như đàn anh này?
Tôi bước ra khỏi quán cà phê, toàn thân lạnh toát. Vô thức đi ngang khu tập thể cũ, nơi từng là nhà của tôi. Tôi đứng dưới lầu, muốn lên xem lại.
Cửa chỉ khép hờ, bên trong vọng ra tiếng mẹ tôi.
“Con bé đó giờ học giỏi lắm, giá mà bớt chút điểm cho Tiểu Tường thì tốt.”
Một giọng đàn ông thấp giọng đáp: “Thôi, con trai học thể thao cũng được. Còn con bé Lâm Chân, nó chẳng có số phận kia đâu. Dù học giỏi cũng chỉ là may mắn nhất thời, cùng lắm kiếm vài chục vạn thôi.”
Người phụ nữ hạ giọng: “Nói nhỏ thôi, đừng để hàng xóm nghe thấy. Nhà họ Lâm mình lần này coi như gặp may rồi, nếu thi đỗ trường tốt, bán nó đi cũng đáng giá mấy chục vạn.”
Tôi đứng chết lặng, hai chân mềm nhũn, mắt tối sầm lại suýt ngất. Thì ra, bọn họ biết hết.
Kiếp trước, tôi đã phát điên đi tìm chứng cứ, họ còn khuyên tôi bỏ qua, bảo rằng mọi chuyện đã qua rồi.
Nhưng sao tôi có thể bỏ qua? Đó là mười mấy năm đèn sách của tôi, là tuổi trẻ và mồ hôi nước mắt của tôi!
Tôi từng tự trách bản thân bất tài vô dụng, nhưng hóa ra… vì vài chục vạn mà bọn họ đã bán đứng cả cuộc đời tôi.
Tôi nắm chặt tay đến bật máu, lồng ngực như muốn nổ tung.
Bọn họ dựa vào đâu?
Dựa vào đâu chà đạp giấc mơ của tôi?
Dựa vào đâu bán rẻ tôi như món hàng?
Chương 15: Chuyển Hộ Khẩu
Tôi bóp chặt tay đến khi cơn đau lan khắp toàn thân mới phát hiện lòng bàn tay đã rỉ máu. Không biết mình ra khỏi khu tập thể bằng cách nào, chỉ đến khi bị một lực mạnh kéo giật lại, một chiếc xe lao sát qua người, tôi mới bừng tỉnh.
“Lâm Chân, cậu không cần mạng nữa à?!” Nhìn thấy Tần Dự, nước mắt tôi lập tức tuôn như mưa.
Cậu hoảng sợ, lắp bắp: “Đừng… đừng khóc, tôi…tôi không cố ý to tiếng với cậu đâu!”
Cậu lóng ngóng không biết làm sao, chỉ đành ôm lấy tôi, ép đầu tôi vào ngực mình.
Tôi cũng chẳng buồn kiềm chế nữa, cứ thế khóc rấm rứt trước ngực cậu. Một lúc lâu sau mới dừng lại, nhìn áo cậu ướt đẫm, tôi thấy ngại ngùng.
Tần Dự kéo tôi đến quán hoành thánh ven đường, đưa cho tôi ly nước: “Xảy ra chuyện gì thế, hồn vía bay đâu mất rồi?”
“ Tần Dự… bố mẹ tôi bọn họ đều biết cả. Chuyện này… từ đầu tới cuối bọn họ biết hết.” Giọng tôi run rẩy, nghẹn lại. Rõ ràng tôi cũng là con họ, sao chưa từng một lần họ nghĩ cho tôi?
Tần Dự trừng to mắt rồi nghiến răng tức giận: “Lâm Chân, nếu cậu thật sự muốn thoát khỏi họ, tôi giúp cậu!”
Tôi hít hít mũi, đúng lúc bà chủ quán bưng hai bát hoành thánh nóng hổi đặt xuống: “Ăn chút đi cô bé. No bụng rồi, chẳng còn nghĩ đến mấy chuyện phiền lòng nữa đâu.”
Tôi gượng cười gật đầu. Đến cả người xa lạ còn có thể cho tôi chút ấm áp này, vậy mà gia đình mình…
Húp một ngụm nước lèo nóng, tôi mới khẽ nói: “Tần Dự, tôi muốn chuyển hộ khẩu.”
“Ừ, tôi giúp cậu.” Chỉ cần câu đó thôi, đã đủ khiến tôi thấy vững lòng hơn một chút.
Gió đêm thổi nhẹ, hơi nóng từ bát hoành thánh xua bớt lạnh lẽo trong lòng. Tần Dự tiễn tôi về tận cửa.
Đến gần nhà, cậu mợ tôi trông thấy Tần Dự, lập tức quan sát kỹ càng.
“Cậu mợ.”
“Lâm Chân, đây là…?”
“Bạn học của cháu, đưa cháu về thôi. Cậu mợ mình vào nhà đi ạ. Tần Dự, tạm biệt!” Cậu gật đầu rồi quay đi.
Cậu mợ nhìn theo bóng lưng cậu, quay sang kéo tay tôi: “Bạn học nhà làm gì vậy?”
“Cháu không rõ, chỉ biết nhà khá giả thôi. À, hôm nay cháu nghe mẹ nói bên đó thiếu tiền, muốn mượn thêm…”
Đúng lúc ấy, Lý Tuyết Mai bước xuống lầu, mặt hằm hằm: “Mượn gì nữa! Nhà này là máy in tiền chắc?”
“Cháu cũng nghĩ vậy. Nhưng hộ khẩu cháu vẫn để bên đó, mẹ lại nói chuyện mấy chục vạn… cậu, họ sẽ lấy chuyện này làm cớ để ép cháu đúng không?”
“Bọn họ dám à!” Ánh mắt cậu lóe lên lạnh lẽo.
“Chân Chân, để cậu giúp cháu chuyển hộ khẩu ra!”
“Thật ạ? Cảm ơn cậu, mai cháu đi lấy nhé.”
Lần này cậu không phản đối nữa, chỉ gật đầu.
Tối đó tôi nằm trằn trọc, tim đập thình thịch. Chỉ có một ngày, tôi phải chạy đi đâu để làm thủ tục đây?
Sáng hôm sau, cậu đã gọi cho mẹ tôi. Gặp tôi, bà ném cuốn sổ hộ khẩu vào tay tôi, không nói một câu. Tôi cầm lấy bỏ đi, mặc cho bà gào rủa sau lưng.
Vừa đến trường, Tần Dự bí hiểm ghé tai tôi: “Có tin vui, muốn nghe không?”
“Cậu nói nhanh đi!”
Cậu ghé sát, hơi thở nóng phả bên tai khiến mặt tôi đỏ bừng.
“Danh sách chung kết ra rồi, ba suất.”
“Thật sao?!”
“Ừ, thật trăm phần trăm. Thầy Trần nói với tôi. Tôi còn lén đăng ký tên cậu vào, ngay cả thầy Lưu cũng không biết. Khóa tập huấn này chúng ta cùng tham gia, kiểu đóng cửa luyện công luôn.”
Chương 16: Thư Sinh Ngốc Nghếch
Thủ đoạn của Tần Dự, tôi rõ hơn ai hết, vì thế mới có thể thở phào nhẹ nhõm. Giờ tôi chỉ cần dốc toàn lực mà chuẩn bị.
Vở kịch này vẫn phải diễn cho trọn vai.
Tin vui được thầy Trần thông báo trước lớp, vừa dứt lời, ánh mắt Tiền Trinh nhìn tôi như dao cứa. Tim tôi lộp bộp mấy nhịp, không ổn, hình như cô ta đã phát hiện điều gì đó.
Tối hôm đó, khi tôi vừa về đến phòng thì bị Tiền Trinh chặn ngay cửa. Cô ta ném thẳng vào tôi một chiếc bút ghi âm, sau đó tát bốp một cái lên mặt tôi.
“Mày… mày lấy lòng ba tao xong còn đề phòng bọn tao đúng không?! Lâm Chân, mày nằm mơ đi!”
Tôi giả bộ sợ hãi, giọng run run: “Trinh Trinh, em…em đang nói gì vậy?”
“Tao dùng cái này để học bài, không tin thì nghe đi.” Tôi cầm chiếc bút, nhấn nút phát, bên trong chỉ có giọng tôi đọc tiếng Anh.
Tôi chậm rãi giải thích: “Thỉnh thoảng trên lớp chị sợ em quên mất bài nên ghi âm lại để về nghe. Không ngờ lại vào tay em…em lấy lúc nào vậy?”
Tôi mở to mắt nhìn cô ta với bộ dạng vô tội hoàn hảo.
Tiền Trinh quan sát tôi thật lâu mới nghi ngờ hỏi: “Thật không?”
“Tất nhiên rồi, chị lừa em bao giờ đâu. Được em và cậu mợ cho cơ hội học tập tốt thế này, chị biết ơn còn chẳng hết.”
Nói rồi tôi khẽ nắm lấy tay cô ta, mắt hơi đỏ lên: “Trinh Trinh, có lúc chị thật sự rất ghen tị với em… hay là chúng ta đổi vị trí nhé?”
“Chị điên à!”
Tiền Trinh giật mạnh tay, đẩy tôi ra, nhưng ánh mắt rõ ràng có phần bối rối.
Tôi cố tình thốt ra một câu lạnh băng: “Đùa thôi, nhưng nghĩ kỹ… có những kẻ vừa bỉ ổi vừa độc ác, chẳng phải đáng xuống địa ngục sao?”
Có lẽ ánh mắt tôi khi đó quá đáng sợ, Tiền Trinh rùng mình, chửi một câu rồi quay lưng bỏ vào phòng rồi đóng sầm cửa lại.
Khóe môi tôi khẽ nhếch. Tôi cố tình để cô ta phát hiện bút ghi âm, chỉ để cô ta tin rằng tôi chẳng là gì ngoài một mọt sách chỉ biết học hành.
Xóa xong mối nghi ngờ, tôi lặng lẽ tiến đến thư phòng. Bình thường, nơi này tuyệt đối cấm người ngoài vào.
Tối nay, cậu mợ có tiệc xã giao chưa về, Tiền Trinh cũng chẳng dám ra ngoài, Lý Tuyết Mai đi đánh mạt chược.
Thời cơ hoàn hảo.
Tôi đẩy nhẹ cửa bước vào, bắt đầu lục tìm manh mối nhưng khó hơn tôi tưởng. Chưa được bao lâu, tôi phát hiện một tờ giấy kẹp giữa cuốn sách ở ngăn thấp nhất bàn làm việc, trên đó ghi một dãy số lạ. Dưới tấm kính bàn còn vài danh thiếp, tôi ghi nhớ tất cả.
Ngay khi định rút lui thì tiếng bước chân vang lên ngoài cửa.
Hỏng rồi!
Tôi vội vàng giật bừa một cuốn sách, ngồi vào ghế giả vờ ghi chép.
Cửa bật mở, cậu bước vào, thấy tôi liền sầm mặt: “Chân Chân, con đang làm gì ở đây?”
“Cậu về rồi à, con thấy cuốn sách này hay, muốn mượn đọc.”
Tôi giơ cuốn sách lên, cậu rõ ràng nhẹ nhõm thở phào: “Muốn đọc thì cứ lấy, ngồi đây làm gì, suýt hù chết cậu.”
“Con sợ tự tiện lấy sẽ bị trách nên đợi cậu về.”
Cậu liếc qua ngăn kéo rồi nhìn tấm kính trên bàn, thấy mọi thứ y nguyên mới yên tâm.
“Còn gì không?”
Bình luận