Điều Hối Hận Sau [...] – Chương 4

Tôi đưa bản kế hoạch dự án mới cho từng người, là thành quả tôi thức trắng hai đêm làm ra. Mọi người đọc xong, nét mặt từ nghi hoặc sang kinh ngạc, cuối cùng là khâm phục.

Giám đốc Trương lên tiếng trước, giọng đầy áy náy: “Mộ tổng, xin lỗi, chúng tôi đã trách nhầm cô.”

“Đúng vậy Mục tổng, chúng tôi thật sự có mắt không tròng. Cô mới là trụ cột thật sự của công ty!”

Chỉ trong chốc lát, tình thế xoay chuyển hoàn toàn. Đương nhiên Trần Tự trở thành kẻ bị mọi người khinh bỉ chỉ trích. Còn anh ta cứ đứng trơ trọi giữa phòng, chẳng khác nào một tên hề thảm hại.

“Tất cả những thứ này.” Tôi chỉ vào video trên màn hình, “Tôi sẽ gửi cho toàn bộ đối tác và truyền thông. Tôi muốn tất cả mọi người đều biết ai mới là kẻ thực sự muốn phá công ty này. Tôi muốn Lâm Vãn Vãn thân bại danh liệt. Còn anh, Trần Tự…” Tôi nhìn anh ta với gương mặt trắng bệch, “Món nợ giữa chúng ta vẫn chưa xong đâu. Từ hôm nay, anh chính thức bị sa thải. Về số cổ phần trong tay anh, luật sư của tôi sẽ liên hệ mua lại với giá thấp nhất thị trường. Nếu không đồng ý thì gặp nhau ở tòa án.”

“Mộ Thăng!” Anh ta gào tên tôi, ánh mắt đỏ ngầu, “Cô không thể đối xử với tôi như vậy! Chúng ta là vợ chồng kia mà!”

“Vợ chồng sao?” Tôi cười lạnh, “Khi tôi đau đến chết đi sống lại, anh lại đi đi ăn chè đậu đỏ với người đàn bà khác, đó mà gọi là vợ chồng à? Khi tôi loạn lên vì con trai sốt cao thì anh cùng cô ta đi chơi hóng gió ngắm trời nhìn sao, vợ chồng đó hả? Khi tôi thức trắng đêm giữ gìn công ty, anh đi liên kết với người ngoài muốn đẩy tôi vào chỗ chết, phải chăng đó là vợ chồng? Trần Tự, từ khoảnh khắc anh phản bội tôi, chúng ta đã chẳng còn là vợ chồng rồi. Anh chỉ là một thứ rác rưởi không xứng gọi là chồng.”

Tôi nói xong, phất tay gọi bảo vệ: “Tiễn hắn ra ngoài cho tôi.”

Lần này, Trần Tự không phản kháng nữa. Anh ta như một cái xác không hồn, mặc cho bảo vệ kéo đi.

Trước khi ra khỏi cửa, anh ta ngoái đầu nhìn tôi với ánh mắt phức tạp, hối hận, như thể không cam lòng, oán hận, nhưng còn có chút… cầu xin.

Đáng tiếc là đã quá muộn rồi. Trái tim tôi đã chết từ lâu.

Tin xấu về Trần Tự nhanh chóng lan khắp giới thương trường. Anh ta trở thành trò cười thiên hạ, còn bị gọi là CEO ngu xuẩn bị tiểu tam dắt mũi, suýt tự tay hủy diệt công ty mình. Không một công ty nào còn muốn thuê anh ta. Từ một người ngồi cao vời vợi, nay thành chuột chạy qua đường, ai cũng hô đánh.

Còn kết cục của Lâm Vãn Vãn càng thảm hại, cô ta bị quy tội ngụy tạo ghi âm, vu khống hãm hại tôi cấu thành tội phỉ báng, cộng thêm bằng cấp giả, lừa đảo tống tiền…, cuối cùng cô ta bị kết án tù một năm. Nghe nói vào tù không lâu, tinh thần cô ta đã không còn bình thường.

Tất cả chuyện này do lão Tần kể lại, tôi không buồn hỏi thêm – bọn họ chẳng đáng để tôi phí tâm trí.

Tôi dành trọn sức lực vực lại công ty. Một tháng sau, không chỉ lấp được hố Trần Tự để lại, tôi còn dẫn dắt công ty giành vài dự án lớn, giá cổ phiếu cũng lập kỷ lục cao nhất lịch sử. Người ta không còn gọi tôi là “bà chủ”, mà là “Mộ Tổng” – cái tên khiến ai cũng kính sợ.

7.

Tối hôm đó, làm việc đến khuya, tôi vừa bước ra khỏi tòa nhà thì nhìn thấy một người không ngờ tới – Trần Tự. Anh ta đứng dưới đèn đường, bóng dáng dài thượt, trông vô cùng thê lương.

Chỉ trong vỏn vẹn một tháng mà có cảm giác anh ta đã già đi cả chục năm. Tóc thì rối bù, râu ria thì xồm xoàm, vest còn nhàu nhĩ, chẳng có chút gì phong độ năm xưa.

Thấy tôi, đôi mắt đục ngầu của anh ta như vừa được thắp sáng. Anh ta vội chạy đến, gượng nặn ra một nụ cười khó coi hơn cả khóc: “Thăng Thăng…”

Tôi dừng bước, lạnh nhạt nhìn anh ta: “Có chuyện gì?”

“Thăng Thăng, anh sai rồi.” Anh ta bỗng quỳ phịch xuống trước mặt tôi, giọng run rẩy, “Anh thật sự biết lỗi rồi. Anh không nên hồ đồ, để con tiện nhân Lâm Vãn Vãn che mắt. Anh xin em, cho anh thêm một cơ hội, được không?”

Anh ta ôm chân tôi, khóc đến nước mắt nước mũi đầy mặt: “Chúng ta bắt đầu lại như trước kia, được không? Thăng Thăng, em nhìn nè, đây là thứ anh mua cho em đó.”

Nói rồi, anh ta lôi từ trong ngực ra một cái bình giữ nhiệt, dâng lên như bảo bối: “Em đau bụng kinh mà, anh đã nấu trà gừng đường đỏ cho em, vẫn còn nóng đó…”

Tôi nhìn cái bình ấy mà trong lòng chỉ thấy ghê tởm.

Ngày trước tôi đau đớn đến gào khóc cầu xin một ly nước nóng, anh ta còn tỏ vẻ khó chịu. Giờ lại ra vẻ với tôi bằng việc nấu trà gừng đường đỏ. Thật đúng là mỉa mai.

"Trần Tự." tôi gạt phắt tay hắn ra, giọng lạnh lùng, "Anh quên rồi sao? Chúng ta đã ly hôn rồi. Giấy ly hôn tôi đã ký và gửi cho anh rồi. Về cổ phần của anh, luật sư của tôi cũng đã chuyển đổi thành tiền mặt và gửi thẳng vào tài khoản cho anh. Giờ đây, giữa chúng ta, đã chẳng còn bất cứ liên quan gì nữa."

"Không!" Hắn lắc đầu như kẻ điên, mắt đỏ ngầu, "Anh không ký! Anh đã xé nó rồi! Thăng Thăng, anh không thể mất em! Công ty cũng không thể thiếu anh được, nó là thành quả của cả hai chúng ta mà!"

"Nhưng sau khi anh rời đi, công ty không phải phát triển tốt hơn sao?" Tôi lạnh giọng hỏi.

Anh ta sững sờ, cứng họng, không thốt nổi một lời. Đúng vậy, sự thật phũ phàng như cái tát trời giáng giáng lên mặt hắn – chỉ khi không có anh ta, công ty mới thật sự thịnh vượng.

"Trần Tự, đừng tự lừa dối mình nữa." Tôi nhìn anh ta, từng chữ thốt lên sắc như dao, "Cái anh yêu không phải tôi, mà là quyền lực và địa vị mà tôi mang đến cho anh. Bây giờ những thứ đó không còn nên anh mới muốn quay lại như trước. Nhưng dựa vào cái gì chứ? Dựa vào việc anh ngoại tình? Hay dựa vào việc anh suýt nữa phá hủy tâm huyết cả đời tôi?"

Tôi lướt ngang hắn, bước tới xe.

Anh ta vội vàng nhào tới, tay nắm chặt cửa xe tôi, run rẩy cầu xin: "Thăng Thăng! Đừng đi! Nghe anh giải thích đã! Anh với Lâm Vãn Vãn chỉ là quen chơi thôi! Người anh yêu luôn là em mà!"

"Thật sao?" Một giọng lạnh lẽo vang lên phía sau.

Tôi quay lại thì thấy lão Tần từ lúc nào đã đứng đó, trong tay ông cầm chiếc máy tính bảng đang chạy một đoạn ghi âm. Trong đó, giọng Trần Tự ghê tởm vang lên cùng Lâm Vãn Vãn: “Bảo bối, đợi anh chiếm được hết cổ phần của con đàn bà xấu xí kia, chúng ta sẽ kết hôn. Đến lúc đó, cả công ty này là của chúng ta. Yên tâm đi, anh chịu đựng cô ta đủ lắm rồi, suốt ngày vênh váo làm như mình là nữ hoàng. Vẫn là bảo bối Vãn Vãn của anh ngoan ngoãn nhất…”

Những lời nhơ nhớp cứ thế tràn ra, làm sắc mặt Trần Tự trắng bệch như tờ giấy. Anh ta chết lặng, trừng mắt nhìn màn hình như thấy quỷ dữ.

Đây là con át chủ bài tôi giữ đến phút cuối cùng.

Tôi biết rõ loại người như anh ta là kiểu người chưa thấy quan tài chưa đổ lệ. Vì thế, tôi để lão Tần cài người bên cạnh hắn. Và như vậy, mọi hành động, từng câu nói của anh ta đều nằm trong tay tôi.

"Trần Tự." tôi lạnh nhạt nhìn anh ta như nhìn một kẻ thua cuộc đáng khinh, "Giờ còn gì để nói không?"

Môi hắn run rẩy, đôi mắt tràn ngập tuyệt vọng, giọng khàn đặc: "Thăng Thăng… em… em gài bẫy anh…"

"Tôi gài anh sao?" Tôi bật cười khẽ, "So với cái bẫy anh và Lâm Vãn Vãn dựng lên để hại tôi, thủ đoạn của tôi chỉ bằng cái móng tay thôi. Tôi chỉ đơn giản lấy chính cách của các người, trả lại cho các người mà thôi."

Tôi mở cửa xe, không thèm nhìn anh ta rồi dứt khoát nói: "Cút đi, Trần Tự. Đừng xuất hiện trước mặt tôi lần nào nữa. Bằng không, lần sau, anh không chỉ quỳ thôi là xong chuyện đâu."

Chiếc xe lao đi, bỏ lại sau lưng một kẻ đàn ông hèn mọn và đáng thương, bóng hắn trong gương chiếu hậu dần thu nhỏ, cuối cùng chỉ còn là một chấm đen mờ nhạt.

Tôi không buồn quay đầu lại nữa.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Truyện liên quan

Đăng nhập





Đang tải...