Họa không được phép liên lụy gia đình!
Trương Tĩnh dám giẫm lên giới hạn cuối cùng của tôi, tôi thề sẽ không tha thứ!
Tôi lập tức rút điện thoại ra định báo cảnh sát, nhưng đúng lúc đó, Chủ tịch Lâm gọi tới, bảo tôi lên văn phòng gặp bà ngay.
8
Nhìn người phụ nữ trước mắt – nữ cường nhân, huyền thoại thương trường, từ tay trắng dựng nên cả đế chế kinh doanh hiện tại – lòng tôi vừa kính phục vừa thấp thỏm, không biết mở miệng nói gì.
Chủ tịch Lâm lại rất thẳng thắn:
“Tiểu Chu, chuyện này bắt nguồn từ tôi, lại còn liên lụy đến cô, thật sự xin lỗi.”
“Hồi đó cô tốt bụng giúp tôi, vậy mà giờ còn phải chịu khổ. Yên tâm đi, tôi sẽ không để trò hề này tiếp tục kéo dài.”
“Tôi đã báo cho bộ phận pháp chế và PR, hôm nay công ty sẽ ra thông cáo, làm sáng tỏ sự thật.”
Tôi hốt hoảng:
“Nhưng mà… nếu vậy chẳng phải ngài sẽ…”
Chủ tịch Lâm cười sảng khoái:
“Chẳng phải chỉ là phá thai thôi sao? Nghe thì khó nghe thật, nhưng đây đâu phải lỗi của tôi. Việc gì phải sợ sệt, để kẻ khác lợi dụng làm đòn uy hiếp?”
Chuyện này đúng là trùng hợp thật.
Hôm đó, tôi đi khám răng, vô tình thấy Chủ tịch Lâm mặt mày trắng bệch, đứng trước cửa khoa phụ sản chờ khám.
Tôi vốn định né tránh, không muốn tò mò chuyện riêng của sếp, ai ngờ vừa quay người thì thấy bà ấy loạng choạng suýt ngã.
Tôi không kịp nghĩ nhiều, lao lên đỡ bà ngồi xuống ghế.
Lúc cúi xuống nhặt giúp tờ giấy xét nghiệm rơi dưới đất, tôi vô tình thấy mấy chữ to đập vào mắt: “1 tuần sau phẫu thuật nạo thai”. Trong đầu tôi chỉ muốn tự chọc mù mắt mình ngay lập tức!
Chủ tịch Lâm là người tinh ý, liếc một cái đã biết tôi nhìn thấy gì.
Tôi còn đang nghĩ liệu mình có nên chủ động xin nghỉ hay chờ bị sa thải, có khi còn được cho chút tiền bịt miệng không…
Nhưng bà lại thẳng thắn nói: quả thực vừa phá thai, vì đứa bé là thai nhi Down.
Bà cười nhạt, giọng điềm nhiên mà đầy bất đắc dĩ:
“Không phải tôi không nuôi nổi, nhưng tôi không thể để con vừa sinh ra đã chịu khổ, sống cả đời trong dị nghị và ánh mắt kỳ thị.”
“Không sinh mới là cách tốt nhất cho nó.”
“Gia đình tôi cũng không biết chuyện này. Chồng tôi ở nước ngoài, tôi tự tới đây giải quyết cho xong.”
Bà nhờ tôi giữ kín bí mật. Về tình riêng, đây là chuyện riêng tư của bà, không muốn bị thiên hạ đem ra làm trò cười; còn về công việc, công ty chúng tôi chuyên về mẹ & bé, tin Chủ tịch phá thai mà lộ ra thì chắc chắn sẽ gây bão dư luận, ảnh hưởng nghiêm trọng đến danh tiếng.
Tôi lập tức giơ tay thề sống chết không hé nửa chữ.
Không lâu sau, bà nhận một cuộc gọi khẩn phải đi ngay. Tôi cam đoan sẽ thay bà lấy thuốc và kết quả, lo liệu nốt mọi thứ.
Cũng từ đó, mới có màn bị Trương Tĩnh bắt gặp ở bệnh viện và những rắc rối liên tiếp sau này.
Sau khi nghe Chủ tịch Lâm nói sẽ ra mặt làm sáng tỏ, tôi mới thở phào nhẹ nhõm, quay về văn phòng.
Vừa vào cửa, đã thấy con Trương Tĩnh chết tiệt kia đứng bên chỗ tôi, phun mưa bão vào mặt đồng nghiệp, nào là tôi phá thai, nào là ngủ với đàn ông.
Cô ta còn xịt cồn quanh bàn làm việc của tôi, bịt mũi hô to:
“Bẩn quá, phải khử trùng cho sạch!”
Tôi đảo mắt, bước lên kéo cô ta sang một bên:
“Chó tốt thì đừng chắn đường. Đừng có chạy sang chỗ người khác mà sủa loạn.”
Trương Tĩnh nghe xong phá lên cười:
“Có người đúng là mặt dày, làm ra chuyện nhục nhã thế mà còn tỉnh bơ đi làm, thần kinh thép ghê!”
“Cô thiếu đàn ông tới mức rảnh ra là phải kiếm chỗ có đàn ông mới chịu được à? Đúng là rẻ tiền!”
Tôi bình tĩnh nhìn thẳng vào cô ta:
“Bây giờ cô lên mạng đính chính ngay, nói rõ tất cả chuyện bôi nhọ về tôi là giả, do cô ghen ghét mà bịa đặt tung tin, thì tôi còn có thể cho cô đường lui.”
“Nếu không… ha, đừng nói công việc. Nhà, tiền, chồng – cô sẽ mất sạch đấy. Đến lúc bị chồng đá, bố mẹ cắt đứt quan hệ, thì đừng bảo tôi không cảnh báo trước!”
9
“Chết đến nơi mà còn mạnh miệng! Danh tiếng nát bét như vậy, còn dám dạy đời tôi à? Xem tôi có đánh chết cô không!”
Trương Tĩnh vừa quát vừa xông tới định ra tay thì bị Lý Tuyết lớn tiếng chặn lại:
“Trương Tĩnh, cô lấy tư cách gì mà đánh Vũ Đồng hả? Người vu khống, bịa đặt là cô đấy! Mở to mắt chó của cô ra mà nhìn đi, công ty vừa ra thông báo rồi!”
Trời ạ! Chủ tịch Lâm đỉnh thật, nhanh vậy luôn sao?!
Tôi lập tức mở máy tính, vừa lên Weibo đã thấy tin tức nổ tung:
“Chủ tịch tập đoàn mẹ & bé hàng đầu thừa nhận phá thai vì vấn đề dị tật của thai nhi.”
“Công ty dự kiến thành lập quỹ hỗ trợ các gia đình có con mắc bệnh di truyền, dị tật.”
“Về tin đồn nội bộ liên quan đến đời tư hỗn loạn của nhân viên họ Chu, công ty đã điều tra và xác nhận tất cả đều là bịa đặt. Chúng tôi sẽ bảo vệ nhân viên và nghiêm trị kẻ tung tin thất thiệt.”
“Công ty sẽ truy cứu trách nhiệm pháp lý đến cùng với người bịa đặt, gây tổn hại nghiêm trọng đến danh dự công ty.”
“Tin đồn chỉ dừng lại khi gặp người sáng suốt, mong mọi người không tin, không truyền bá tin thất thiệt và tuân thủ pháp luật!”
Thông cáo của công ty viết rõ ràng từ đầu đến cuối, giải thích tường tận từng điểm tranh cãi, không để sót bất kỳ khe hở nào.
Đọc đến đây, Trương Tĩnh lập tức biến sắc, sắc mặt trắng bệch. Cô ta liên tục lùi về sau, suýt ngã, vừa run vừa lắp bắp:
“Không… không… Không thể nào!”
“Sao lại là… Chủ tịch… phá thai… không phải Chu Vũ Đồng?”
“Vậy… vậy ra… tôi đã phốt Chủ tịch? Lật cả Chủ tịch sao?”
Tôi đứng bên cạnh, thong thả bồi thêm cú chí mạng:
“Không chỉ vậy đâu. Chủ tịch không phải người bình thường, bà ấy là bộ mặt công ty. Cô làm chuyện này, gây ảnh hưởng nghiêm trọng đến danh tiếng công ty…”
“Phòng pháp chế chắc chắn sẽ kiện cô tới mức tán gia bại sản!”
Trương Tĩnh như phát điên, lao vào gào thét với tôi:
“Đồ tiện nhân! Đồ tiện nhân! Sao cô không nói sớm?!”
Tôi thở dài:
“Tôi đã hứa với Chủ tịch là sẽ giữ bí mật, tất nhiên không thể nói.”
Bình luận