Vừa định thu lại điện thoại, Thẩm Hồi giật lấy xem lại lần nữa, sau đó ngẩng đầu hỏi:
"Chị thích kiểu này à?"
Tôi gật đầu lia lịa.
Rồi tự mắng mình: lớn hơn người ta vài tuổi mà bị khí thế ép cho chẳng còn tí uy nào.
"Được. Tôi dạy chị."
Hả?
15.
Bài nhảy này, tôi đã tập suốt một tháng.
Ngày nào cũng về đến nhà là đổ gục lên giường, ngủ mê man.
Lịch trình dày đặc khiến tôi chẳng còn thời gian nghĩ ngợi lung tung.
Chỉ tập trung vào hiện tại và từng bước tiến bộ của bản thân.
Cái cảm giác nhiệt huyết quay trở lại sau thời gian dài vắng bóng, khiến tôi không ngừng tự mắng chính mình:
“Trước đây sao lại vì yêu đương mà đánh mất bản thân chứ?”
Dạo này tôi cực kỳ thích ngắm mình trong gương khi đang nhảy.
Cảm giác như được sống lại thời cấp ba.
Y như lời Thẩm Hồi nói:
“Chỉ cần nghiêm túc làm một việc, bản thân sẽ tự phát sáng.”
Và đúng vậy, tôi cũng bắt đầu nhìn thấy ánh sáng trong chính mình.
Còn Thẩm Hồi ấy hả? Dạy nghiêm lắm, nghiêm đến mức… tôi như con gà con mới nở vậy.
Cậu ấy hung dữ lắm.
Có lúc tôi thấy mình sắp bị mắng đến bật khóc.
Vậy mà cậu ta lại nhướng mày, cười nhạt:
"Mới vậy mà chịu không nổi à?"
Tôi có thể mềm yếu trước mặt cậu ta sao?
Tất nhiên là không rồi.
Tôi chỉ vừa học vừa chửi thầm cậu ta trong bụng thôi.
Một cuối tuần nọ, nhân lúc Thẩm Hồi ra ngoài, tôi liền kéo cậu bạn trong nhóm tên là Tiểu Ngô ra hỏi chuyện:
"Tiểu Ngô, Thẩm Hồi là người bản địa à?"
"Đúng rồi đó chị dâu. Lão đại bọn em là người ở đây mà. Ơ… mà chị không biết hả?"
Tôi hơi ngượng, vội lái sang chủ đề khác:
"À… vậy nè, chị hỏi nhỏ xíu thôi, lão đại của tụi em… trước đây từng có bạn gái chưa?"
Tiểu Ngô trầm ngâm vài giây, rồi đáp:
"Lão đại tụi em thì… đúng là hơi dữ thật. Nhưng mà có sức hút lắm. Cũng có nhiều cô gái theo đuổi chứ sao không."
Tôi nhìn là biết ngay.
“Lúc còn đi học, cũng có khối người đưa thư tỏ tình cho cậu ấy.”
Không cần nói tôi cũng đoán được.
“Trong phòng tập, có rất nhiều học viên xin WeChat của lão đại nữa.”
“Nói vào trọng tâm giùm cái đi!”
Tôi tức tới mức muốn đập đầu vào tường vì cậu bạn tên Tiểu Ngô.
Muốn tìm hiểu người ta mà bị bắt quả tang, cảm giác thế nào?
Chính là như tôi bây giờ đấy.
Thẩm Hồi ngồi phịch xuống bên cạnh tôi.
Tiểu Ngô lập tức lùi khéo.
Tôi lấy tay che mặt, muốn chui xuống đất luôn cho rồi.
Thẩm Hồi bật cười khẽ, kéo tay tôi ra.
Ánh mắt nửa đùa nửa nghiêm túc nhìn tôi:
"Muốn biết thật à?"
Muốn… cái đầu cậu.
Bộ làm như tôi quan tâm lắm vậy đó.
"Chị đồng ý với tôi một chuyện, tôi sẽ kể."
"Thôi, tự nhiên lại thấy hết hứng thú rồi."
Thẩm Hồi không tức giận, chỉ cười nhàn nhạt:
"Lần sau mà chị cầu xin tôi, thì giá không còn rẻ đâu."
Trời ơi, tôi có thể có chuyện gì mà phải cầu xin cậu chứ?
Thẩm Hồi không ép tiếp, mà đổi chủ đề:
"Sắp khai giảng rồi, có muốn về trường cũ thăm lại một chuyến không?"
Tôi ngớ ra:
"Tôi tốt nghiệp lâu lắm rồi, về làm gì?"
"Năm nay trường tổ chức một lễ hội âm nhạc ngoài trời, mời nhóm tụi tôi về biểu diễn."
Cậu ấy ngừng một chút, nhìn tôi:
"Tôi muốn chị tham gia cùng."
Tôi mở to mắt, lập tức từ chối:
"Không được đâu, tôi không lên sân khấu đâu. Nhỡ làm hỏng thì mất mặt lắm."
Thẩm Hồi không đáp lời ngay, chỉ lẳng lặng nói:
"Tôi nhớ hồi trước, chị trên sân khấu rực rỡ vô cùng."
"Tự tin, phóng khoáng, mỗi lần cười là y như nắng giữa mùa đông."
Tôi từng như vậy sao?
Không đúng, hồi trước là lúc nào? Đại học? Hay cấp ba?
"Vậy mà giờ… lại biến thành một con thỏ rụt cổ."
Lời nói xen lẫn chút giễu cợt.
Tim tôi khẽ chùng xuống.
"Thôi được rồi, không ép. Không đi thì thôi."
Nói xong, Thẩm Hồi đứng dậy định bỏ đi.
Tôi biết thừa đây là chiêu khích tướng, nhưng vẫn không nhịn được…
Vẫn đưa tay… níu vạt áo cậu ấy lại.
Thẩm Hồi cúi đầu nhìn tôi từ trên cao.
Tôi do dự vài giây, cuối cùng lí nhí nói:
"Tôi đi."
Đôi mắt Thẩm Hồi sáng rực.
Và từ đó, cuộc huấn luyện ác mộng chính thức bắt đầu.
Ngoài thời gian làm việc, tôi gần như… chết dí trong phòng tập.
Thời gian trôi qua vèo vèo.
Tống Từ cũng không còn xuất hiện nữa.
Những ký ức kia dường như bị những ngày điên cuồng luyện tập dần dần xóa mờ.
Khai giảng rồi, Thẩm Hồi quay lại trường mấy hôm liền, lo chuyện biểu diễn.
Đến khi xuất hiện trở lại, cậu ấy giơ ra một đoạn video:
"Thêm một bài nhảy đôi nữa."
"Chúng ta sẽ cùng diễn bài này."
16.
Trời đất ơi!
Bài nhảy này ngọt đến sâu răng luôn á!
Quá hợp với vibe học đường!
Tôi nhìn đoạn video rồi nói:
"Nhưng… bài này hình như là nhảy đôi cho couple thì phải?"
Thẩm Hồi nhíu mày:
"Sao? Chúng ta không phải à?"
Chúng ta cái con khỉ!
Tôi đang định tranh thủ cơ hội giải thích lại:
Chúng ta chỉ là quan hệ học viên – huấn luyện viên, không hơn không kém.
Nhưng lại cảm thấy… bầu không khí xung quanh tụt xuống vài độ.
Tôi vội vàng đổi lời, nhớ tới lời của Tinh Tinh, bèn dịu giọng trấn an:
"Ý chị là… bài này cũng hơi khó đó, sợ không đủ thời gian luyện."
Hàm ý: đừng có bắt chị nhảy bài này, tha cho chị đi.
Thẩm Hồi liếc mắt:
"Với trình độ của chị, một tuần là đủ."
Khen để ép người đúng không?
Thẩm Hồi là vậy đó.
Bá đạo, không cho đường lui.
Không để tôi phản kháng, liền kéo tay tôi vào luyện luôn.
Mới vài giây đầu đã có động tác nam đặt tay lên eo nữ.
Tôi bảo: "Nhẹ nhàng làm mẫu là được rồi."
Cậu ấy không chịu, còn nói:
"Nhảy kiểu đó không có cảm xúc gì hết."
Cảm xúc cái gì chứ? Tôi với cậu ấy thì có gì mà cảm xúc???
Rồi đến một động tác khác:
Mặt đối mặt, mười ngón tay đan vào nhau rồi buông ra.
Tôi chỉ giả vờ lướt nhẹ qua.
Ai ngờ Thẩm Hồi… nắm tay tôi thật!
Mà cậu ta vốn cao hơn tôi một khúc, tôi chỉ muốn… bịt mắt luôn cho xong.
Động tác kết thúc còn bá đạo hơn:
Nam đứng sau lưng nữ, tay đặt lên eo để tạo hình ending.
Cậu ta chẳng nói chẳng rằng, trực tiếp vòng tay ảo sau lưng tôi, tuy không chạm thật nhưng…
Tiếng huýt sáo và cổ vũ quanh đó nổi lên ầm ầm.
Tôi quay lại trừng mắt cảnh cáo.
Cậu ta nghiêng đầu, cười vô số tội:
Đúng là cái đồ mặt dày vô địch.
Tôi nhận ra dạo này Thẩm Hồi rảnh rỗi lắm.
Ngày nào cũng xuất hiện giữa trưa, lý do thì luôn là:
"Phải cắt đứt suy nghĩ của mấy người khác."
Cuối cùng tôi không nhịn nổi nữa, dè dặt hỏi:
"Thẩm Hồi… em có thể cân nhắc lại đi?"
Cậu ta nheo mắt, ánh mắt nguy hiểm:
"Cân nhắc gì?"
Muốn bảo: hay là… đổi bạn gái khác?
Nhưng cậu ta nhìn tôi vậy, tôi nuốt lời không ra nổi.
Thôi, thở dài một cái…
Đợi nhảy xong lễ hội trường rồi tính tiếp vậy.
Chiều nào Thẩm Hồi cũng đón tôi tới phòng tập.
Đến mức đồng nghiệp công ty còn khen:
"Bạn trai 10 điểm không có nhưng!"
Tôi tự nhủ:
Tự chuốc khổ đó, ai biểu ham đẹp trai…
Sau đợt quân sự, lễ hội âm nhạc ngoài trời mà trường chuẩn bị từ lâu cũng chính thức diễn ra.
Hôm đó, Thẩm Hồi kéo tôi tới trường cũ từ sớm.
Hai đứa nằm trên bãi cỏ sân vận động, nhìn ráng chiều phủ vàng mặt đất.
Cảnh vật bình yên đến lạ.
Không buồn, không lo, không ưu phiền.
"Tang Khiết?"
Thẩm Hồi gọi tôi, giọng khàn khàn, lười biếng mà dịu dàng.
"Ừ?"
"Em hỏi nè, chị thấy… cuộc sống thế này, có tốt không?"
Tôi nhìn đám sinh viên đại học tươi cười chạy nhảy xung quanh, tràn đầy sức sống.
"Ừm… rất tốt."
"Chị có thích phiên bản hiện tại của mình không?"
Cậu ấy ngừng lại một chút rồi nói tiếp:
"Hoặc là… chị có muốn suy nghĩ nghiêm túc về chuyện tiến thêm một bước với em không?"
Tim tôi lỡ một nhịp.
Nói thật lòng, tôi rất biết ơn Thẩm Hồi vì quãng thời gian qua.
Nhưng mà… tôi vẫn chưa sẵn sàng cho một mối quan hệ mới.
Và hơn hết, tôi không chắc: liệu cậu ấy có nghiêm túc không?
Tôi cố trấn tĩnh:
"Em nghiêm túc? Đừng nói là… em thật sự thích chị nhé?"
Thẩm Hồi nghiêng đầu, chống tay, ánh mắt khóa chặt tôi:
"Chị nghĩ em đang đùa à?"
Giọng nói bình thản, không giận, cũng không gay gắt.
"Chẳng phải… yêu nhau từ thời đi học, vốn dĩ đã rất ngọt ngào rồi sao?"
Im lặng một lúc, Thẩm Hồi mới buông một câu:
"Là chị không đợi em."
???
Tôi còn chưa kịp hỏi gì thêm, cậu ấy đã nắm tay kéo tôi đứng dậy:
"Đi thôi, sắp bắt đầu rồi."
Chúng tôi có mấy tiết mục phải biểu diễn.
Tiết mục đầu tiên là bài chủ lực của phòng tập – tôi được xếp vào một vị trí nhỏ trong đó.
Là một trong số ít nữ chính của bài.
Trước khi lên sân khấu, tôi căng thẳng đến run cả người.
3–4 năm rồi chưa từng đứng trên sân khấu.
Tay chân cứ run lẩy bẩy.
Tới lượt nhóm mình, Thẩm Hồi nhẹ nhàng nắm tay tôi.
Lòng bàn tay ấm áp.
"Có em ở đây rồi."
Tự dưng… lòng tôi bình tĩnh lại.
Bình luận