Mọi nỗi sợ và lo lắng tan biến hết lúc bước lên sân khấu.
Khi nhìn những gương mặt trẻ trên bãi cỏ.
Tôi bỗng nhớ đến chính mình của ngày xưa.
Dũng cảm đến vậy, tự tin đến vậy.
Đã đến lúc tìm lại chính mình rồi – qua chính điệu nhảy này.
Tiếng hò reo vang dội từ phía dưới sân khấu, như cuốn trôi hết mọi u sầu và day dứt.
Khoảnh khắc ấy, tôi chợt nhận ra.
Rất nhiều chuyện, thật ra không đáng để bận tâm.
Điều duy nhất quan trọng, chính là giây phút hiện tại.
Sau khi biểu diễn kết thúc, tôi bước xuống sân khấu.
Thẩm Hồi đã đợi sẵn ở hậu trường.
Không nói gì, cậu ấy ôm tôi vào lòng.
Rồi nhẹ giọng nói bên tai:
"Chị rất tuyệt. Đang tỏa sáng."
17.
Mắt có hơi cay.
May mà cái ôm khích lệ này vừa hay che được đôi mắt chắc chắn đã đỏ hoe của tôi.
“Cảm ơn em.”
Tôi chỉ đơn giản là muốn cảm ơn Thẩm Hồi, vì đã giúp tôi tìm lại những kiêu hãnh từng đánh mất.
Cậu ấy buông tôi ra, cười gian:
“Khóc nhè là không ngoan đâu, lát nữa còn một bài nữa đấy.”
Là bài nhảy đôi của tôi với cậu ấy.
Không hiểu sao…
Mặt tôi đỏ bừng, không dám nhìn thẳng vào cậu ta.
Thẩm Hồi cúi người nhìn tôi, tay nhẹ nhàng vuốt mái tóc rối sau buổi biểu diễn:
“Phải có cảm xúc đấy, chị à. Bài này tôi còn tính dùng để kéo thêm học viên mà.”
À thì ra là có mưu đồ từ trước!
Cậu ấy lại cười:
“Không thì làm sao nuôi nổi chị?”
Tôi sặc luôn:
“Ai cần em nuôi?”
Thẩm Hồi không nói gì, chỉ lặng lẽ nhìn tôi.
Trái tim tôi đập còn loạn hơn lúc nãy lên sân khấu nữa.
Tới lượt biểu diễn, Thẩm Hồi ghé sát tai tôi:
“Cười lên. Nhảy cho có cảm xúc vào.”
Tôi hít sâu, gật đầu.
Nhưng rồi lại kéo nhẹ vạt áo cậu ấy:
“Nếu chị nhảy hỏng thì sao?”
“Không sao cả. Chỉ cần chị dám bước lên sân khấu là đủ rồi.”
Ơ? Không mắng tôi sao?
Tôi bỗng thấy bình tĩnh lại.
Nghĩ đến câu: “Có tôi ở đây rồi.”
Tôi mỉm cười - có lẽ… cũng không có gì quá đáng sợ cả.
Chúng tôi nhảy một bài tên là “Chỉ Trời Mới Biết”.
Ngay từ động tác đầu tiên, cậu ấy đặt tay lên eo tôi, bên dưới đã vỡ òa.
Tiếng hú hét, cổ vũ chấn động cả sân trường.
Đến đoạn mười ngón tay đan vào nhau, tôi ngẩng đầu nhìn Thẩm Hồi.
Ánh mắt hôm nay của cậu ấy… dịu dàng đến không thật.
Chắc mọi người cũng thích kiểu tiết mục thế này - cả sân khấu gần như nổ tung.
Động tác kết thúc:
Thẩm Hồi đứng sau tôi, tay ảo vòng lấy eo.
Mặc dù không hề chạm thật, nhưng vẫn khiến khán giả gào rú đến khản giọng.
Tôi còn chưa kịp quay lại phản ứng, Thẩm Hồi đã bất ngờ xoay tôi lại, giữ tôi trong tư thế ôm trọn.
Một tay ôm lấy lưng, tay còn lại khẽ đỡ sau gáy tôi.
Ngay giữa ánh đèn rực rỡ, giữa hàng trăm ánh mắt.
Cậu ấy cúi đầu… hôn lên trán tôi.
Y như bị sét đánh.
Não tôi chết máy toàn tập.
Lờ mờ nghe thấy dưới khán đài có người hét:
“Woc! Đúng là couple thiệt nè!”
“Tui ghen muốn chết!”
“Á á á á á á á!!!”
…
Thẩm Hồi nắm tay tôi, kéo thẳng xuống sân khấu.
Tôi còn đang đơ như tượng.
Vừa bước xuống hậu trường, mọi người lập tức bu lại.
Người đầu tiên:
“Chị dâu ngầu quá! Nhảy đỉnh thực sự!”
Người thứ hai:
“Chị dâu vẫn là chị dâu, quá chất luôn.”
Người thứ ba:
“Chúc lão đại và chị dâu trăm năm hạnh phúc!”
???
Tôi hoảng loạn, lắp bắp định chuồn khỏi đám đông.
Thẩm Hồi không cho.
Cậu ấy bá đạo kéo tay tôi lại:
“Còn một tiết mục nữa. Ngồi dưới chờ tôi.”
Thế là tôi bị cả đám người hộ tống xuống hàng ghế đầu tiên.
Tiết mục cuối cùng là tiết mục kết.
Thẩm Hồi ôm đàn guitar bước ra sân khấu.
Cậu ấy bắt đầu hát một bài nổi tiếng của ban nhạc Lăng Kính:
“Chờ đến khi em hiểu tất cả, mười ngón tay đan xen chặt vào nhau.”
Ánh mắt cậu ấy… chạm vào ánh mắt tôi.
Dưới khán đài lại nổ tung một tràng hú hét.
Có mấy cô sinh viên nhỏ giọng thì thầm:
“Trời ơi, Thẩm Hồi đẹp trai quá đi mất!”
Tôi nhìn cậu ấy trên sân khấu, không thể phủ nhận:
Cậu ấy đang tỏa sáng. Thật sự rất rực rỡ.
Lòng tôi bắt đầu… nóng lên.
Trong lúc tôi còn đang mải ngắm không rời mắt, Thẩm Hồi bất ngờ nhảy khỏi sân khấu.
Tôi thấy cậu ấy… bước về phía tôi.
Tim tôi – lập tức đập như muốn văng khỏi lồng ngực.
18.
Cậu ấy đưa tay ra.
Tôi nhìn cậu ấy.
Xung quanh đều đang reo hò trêu chọc.
Không khí mỗi lúc một ngọt, một cháy.
Thật sự là… không chống đỡ nổi.
Tôi đặt tay mình lên.
Cậu ấy khẽ cười.
Rồi kéo tôi đứng dậy - nắm tay tôi, hát nốt cả bài ca đến tận khúc cuối.
Đến khi kết thúc, cậu ấy nghiêng đầu nhìn tôi.
Lúm đồng tiền hiện rõ.
Aaaaaa trời ơi!!! Đúng kiểu gây mê cấp độ cao!
Sống hai mươi mấy năm, chưa ngày nào tôi bị tim đập hỗn loạn thế này.
Tôi chợt nhớ lại lúc xác nhận quan hệ với Tống Từ năm nào…
Tin nhắn WeChat cụt lủn, như ban phát bố thí.
Giờ tôi mới hiểu… Lời tỏ tình thật sự, phải được nói trực tiếp, nhìn vào mắt nhau.
Có lẽ nhiều năm sau… tôi vẫn sẽ nhớ mãi cảm giác rực rỡ đêm nay.
Trên đường về, tôi vẫn lâng lâng như đang say.
Mặt cứ nóng bừng mãi không hạ nhiệt.
Thẩm Hồi cũng không nói nhiều.
Tôi lén quay sang nhìn, tai cậu ấy đỏ lựng.
Ha.
Loại người như Thẩm Hồi mà cũng biết ngại, vậy thì tôi còn sợ gì nữa chứ.
Chỉ là… tôi không ngờ…
Dưới khu nhà, Tống Từ đang ngồi sẵn.
Một mình, trên chiếc ghế đá.
Nhìn tôi và Thẩm Hồi.
Gương mặt âm trầm đến cực điểm.
Tôi theo bản năng nép sang phía sau Thẩm Hồi.
"Tang Khiết."
Anh ta gọi tên tôi, giọng lạnh tanh, cái kiểu cao cao tại thượng quen thuộc…
Cứ như tôi vẫn còn là cô gái từng dè dặt đứng sau lưng anh ta năm nào.
"Giờ còn bày trò diễn cảnh sâu đậm hả? Khuya rồi còn không chịu yên?"
Thẩm Hồi lên tiếng trước tôi:
"Anh đừng ép tôi động tay."
Tống Từ đứng dậy.
Chiều cao hai người ngang nhau.
Tôi thật sự lo Thẩm Hồi sẽ thua thiệt, vội vàng chắn trước mặt cậu ấy.
"Chúng ta không còn gì để nói nữa."
Tống Từ khựng lại.
Rồi lại lên tiếng, giọng đầy châm chọc:
"Những thứ em để quên ở nhà tôi, khi nào đến lấy?"
Nói xong, anh ta cố tình liếc sang Thẩm Hồi một cái.
Tôi hiểu ý đồ của anh ta.
Nhưng tôi… đã chẳng còn gì để lưu luyến.
"Không cần nữa. Anh vứt đi cũng được."
Tôi không muốn giữ lại bất kỳ liên hệ nào với người đàn ông này.
Gương mặt Tống Từ lộ vẻ ngạc nhiên.
Anh ta chắc không ngờ tôi lại dứt khoát đến vậy.
Thời gian yêu đương mập mờ, lên giường với người khác, rồi trước mặt cô gái đó sỉ nhục tôi.
Anh ta có tư cách gì để nghĩ tôi sẽ tha thứ?
Tôi không phải người dễ dãi.
Tống Từ nheo mắt:
"Em biết vì sao Thẩm Hồi lại tiếp cận em không?"
Tôi sững người.
Lời anh ta từng nói lại vang lên trong đầu:
“Cậu ta rất lộn xộn.”
"Em tưởng cậu ta là yêu từ cái nhìn đầu tiên à? Tang Khiết, em ba tuổi à? Sao còn tin mấy thứ ngây ngô đó?"
Tôi cảm nhận được sau lưng - Thẩm Hồi đang run lên vì tức giận.
Ngay giây tiếp theo, tôi xoay người, ôm chặt lấy cậu ấy.
"Tôi tin."
Tôi nói tiếp, không để Tống Từ chen vào:
"Nếu Thẩm Hồi có chuyện gì, tôi muốn chính miệng cậu ấy kể. Không cần người ngoài nhúng tay vào."
Thân thể căng cứng của Thẩm Hồi dần thả lỏng.
Cậu ấy đưa tay vòng ra sau lưng tôi, siết nhẹ.
Rồi lạnh lùng nói với Tống Từ:
"Anh muốn tôi nhắc lại chuyện anh chia tay với chị họ tôi không?"
???
Tôi choáng váng, cần một lúc để tiêu hóa thông tin.
Tống Từ bị đâm trúng điểm yếu, khí thế lập tức tụt xuống đáy.
Không nói thêm gì, quay lưng bỏ đi.
"Ban đầu tôi cũng không định nói."
Thẩm Hồi thở dài.
"Sợ chị nghĩ tôi cố ý nói xấu người ta."
Người chị họ trong đoạn ghi âm trên máy tính bảng của Tống Từ… chính là chị họ của Thẩm Hồi sao?
Tôi chỉ còn lại một thắc mắc duy nhất.
Thẩm Hồi khẽ gật đầu:
“Là chị ấy phát hiện Tống Từ ngoại tình, bắt tại trận, nên mới chia tay. Hồi đó chắc cũng tầm thời gian này năm ngoái.”
Thời điểm đó… Tôi đang theo đuổi Tống Từ.
Nói cách khác, anh ta cùng lúc dây dưa với ba người phụ nữ.
Thật đúng là "bậc thầy quản lý thời gian".
“Vậy… em tiếp cận tôi là để báo thù thay chị họ à?”
Tôi nhìn Thẩm Hồi, giọng nửa thật nửa đùa.
Cậu ấy bị chọc cười:
“Chị đọc truyện ngôn tình nhiều quá rồi đấy.”
“Không thì còn gì nữa?”
Thẩm Hồi kéo tôi ngồi xuống ghế đá:
“Chị còn nhớ hồi chị học lớp 11, từng chạm vào mặt một cậu bé có lúm đồng tiền không?”
Tôi sững người.
Tôi từng đếm được 99 cậu trai có má lúm mà tôi từng “táy máy”, ai mà biết được một trong số đó lại là Thẩm Hồi?
Cậu ấy gật đầu:
“Lúc đó em không giống bây giờ.”
“Sau đó, em hay thấy chị tập nhảy, dựng bài trên sân thể dục, chuẩn bị cho mấy buổi biểu diễn trong trường.”
“Có lần, em bị ba mẹ mắng vì điểm kém. Ra sân trường, đang ngồi thất thần thì gặp chị. Chị vừa nhảy xong, có lẽ thấy em ủ rũ nên ngồi cạnh, rồi nói với em:
‘Chỉ khi em đủ mạnh mẽ, em mới có tư cách chọn lấy tự do cho mình.’”
Thẩm Hồi lấy điện thoại ra.
Tôi mới phát hiện, hình nền của cậu ấy đã đổi thành tấm ảnh tôi và cậu ấy biểu diễn đôi hôm nay.
Tim tôi lỡ một nhịp.
Cậu mở album, đưa tôi xem một bức ảnh.
Một cậu bé hơi tròn trịa, cười tươi như nắng:
“Ôi, sao em gầy đi được thế này?”
“Đừng đánh trống lảng.”
Cậu ta đỏ mặt.
Một Thẩm Hồi luôn cợt nhả, bá đạo… vậy mà biết ngượng?
“Từ đó, em bắt đầu thường xuyên lén xem chị nhảy. Cảm thấy chị rất giỏi.”
“Lần cuối em thấy chị là tại lễ tốt nghiệp lớp 12. Hôm đó chị nói:
‘Phải luôn tin vào ánh sáng.’”
Trời ơi… Lúc đó tôi đúng là đứa trẻ "trung nhị" điển hình. Huhu.
“Em nghĩ, nếu nhảy múa có thể tiếp thêm sức mạnh cho chị, thì chắc nó cũng có thể cứu được em.”
“Thế là em bắt đầu học nhảy.”
Cậu ấy im lặng một lúc.
Tôi lặng lẽ nhìn cậu.
Vẫn là cái vẻ mặt gian xảo quen thuộc:
“Chị đồng ý với em một chuyện, em kể tiếp.”
Trời ơi, đúng lúc thế này mà còn mặc cả nữa!
“Được rồi, đồng ý! Nói mau đi!”
“Sau đó, em thi đỗ vào trường đại học của chị.”
“Lúc ấy em lại thấy chị đang toả sáng như trước… nhưng bên cạnh đã có người con trai khác rồi.”
“Sau nghe nói chị đi thực tập, rồi không gặp nữa.”
“Vậy sao em không nhào vô giành chị luôn? Đó mới đúng style của em mà.”
Tôi trêu.
“Muốn chứ. Nhưng… so với việc chiếm lấy, em càng muốn chị được hạnh phúc.”
Sống mũi cay xè.
“Của em thì sẽ là của em. Định mệnh rồi cũng đưa ta về lại bên nhau, đúng không?”
Thẩm Hồi nghiêng đầu nhìn tôi:
“May là… vẫn chưa quá muộn.”
Cậu ấy nhẹ nhàng xoa đầu tôi:
“Hãy nhớ kỹ đêm nay - và mặt trăng của ngày hôm nay.”
Trong ánh trăng mờ ảo, Thẩm Hồi nắm lấy tay tôi.
Tôi không rút về.
“Chị hứa với em một chuyện nhé.”
Cậu ấy cười, lúm đồng tiền lại hiện ra rạng rỡ:
“Làm bạn nhảy của Thẩm Hồi này, mãi mãi được không?”
Tôi siết tay lại, khẽ gật đầu:
“Nếu vậy… mong ‘Sếp Thẩm’ từ nay về sau… xin chỉ giáo nhiều hơn nhé.”
Tôi ngước nhìn lên trời.
Mặt trăng hôm đó, tròn đến mức kỳ lạ.
Hết —
Gợi ý cá nhân hóa dành riêng cho bạn.
Dựa trên hoạt động đọc của bạn và xu hướng cộng đồng
Bình luận