Hôn Nhân Hợp Đồng [...] – Chương 5

Tôi ngẫm nghĩ:

“Thôi, công khai đi.”

Cách tốt nhất là để mọi người biết tôi vốn là vợ hợp pháp của anh, khỏi phải đồn linh tinh.

Anh nhìn tôi, lôi ngay giấy đăng ký kết hôn từ dưới gối ra:

“Anh công khai ngay.”

… Thề luôn, anh chắc chờ ngày này lâu lắm rồi, đến mức còn giấu sẵn trong gối!

Anh chụp hình. Tôi tưởng anh chỉ đăng WeChat, nên mặc kệ, quay sang nhắn Đổng San San:

Lương Khê: 【Thật ra tớ là… vợ sếp các cậu đấy.】

Đổng San San: 【???】

Đổng San San: 【Nói rõ hơn coi, tớ loạn hết cả rồi!】

Tôi bật cười, lấy luôn giấy kết hôn, chụp gửi cho cô ấy.

Lương Khê: 【Giờ tin chưa?】

Đổng San San: 【Móa!!!】

Đổng San San: 【Bà chủ ngồi ngay bên cạnh tôi sao!!!】

Cô ấy lại hỏi:

【Có cần tớ gửi hình này lên group công ty không?】

Tôi đáp:

【Được đó.】

Ngay sau đó, cô ấy nhắn lại:

【Không cần nữa. Chu tổng đăng rồi.】

Đính kèm ảnh chụp màn hình.

Tôi mở ra xem, anh ta đăng thẳng hình giấy kết hôn lên hệ thống nội bộ công ty!!!

Trên một loạt tài liệu nghiêm túc như báo cáo, thông báo, kế hoạch…

Chễm chệ là một tấm giấy kết hôn to đùng.

“…” Trời ơi, mất mặt quáaaa!!!

10

Lần đầu tiên trong đời tôi không muốn đi làm.

Nhưng nghĩ đến mấy đồng nghiệp dễ thương ở công ty, tôi vẫn cố gắng lết ra khỏi chăn.

Cứ coi như hôm nay là ngày cuối, đến công ty chào tạm biệt mọi người vậy.

Trên đường, Chu Tự cứ ôm tôi dỗ dành:

“Có gì đâu mà, vợ chồng hợp pháp thì khoe ân ái chút cũng bình thường thôi.”

Đúng là bình thường thật, nhưng ai lại đem khoe ân ái lên nội mạng công ty chứ?!

Anh tưởng làm vậy trông anh – tổng giám đốc – oách lắm à?

Xe anh rẽ vào bãi đỗ công ty.

Chúng tôi cùng bước vào thang máy tổng giám đốc, lên thẳng đến cửa văn phòng.

Tôi cứ tưởng thế này là tránh được mấy trò trêu ghẹo rồi.

Ai ngờ vừa bước ra, đập vào mắt là một tấm băng-rôn đỏ chót treo trước cửa phòng tổng giám đốc:

“Nhiệt liệt chào đón bà chủ đến tổng văn phòng thị sát công việc!”

“…” Quê chết mất! Vừa sến, vừa quê, lại… buồn cười.

Chu Tự thì cười đến run vai.

Anh vỗ nhẹ vai tôi:

“Bà chủ, mời vào thị sát nào.”

“…”

Tôi cố nhịn, bước từng bước vào văn phòng, đổi lấy tiếng vỗ tay và reo hò nhiệt tình từ đồng nghiệp.

Xấu hổ thật, nhưng không khủng khiếp như tôi tưởng.

Tôi lén thở phào, ngồi xuống bàn làm việc.

Cả buổi sáng, mọi người vẫn bình thường, vừa thân thiện vừa chừng mực.

Không né tránh gọi tôi là “bà chủ”, nhưng cũng chẳng ai quá trớn.

Ổn phết đấy chứ.

Ngoại trừ Chu Tự.

Người đàn ông này đúng là mặt dày!

Anh gọi thẳng nội tuyến cho đồng nghiệp:

“Bảo bà chủ mang hồ sơ vào đây.”

Ai lại nói thế chứ hả trời?!

Tôi đỏ mặt, xông vào phòng anh tính sổ, tuyên bố trưa nay đừng hòng ăn chung!

Bữa trưa tôi ăn cùng đồng nghiệp ở căng-tin.

Tưởng yên ổn rồi, ai ngờ lại có thêm… sóng gió mới.

Dì nhà bếp đưa cơm cho tôi xong, tiện tay đưa luôn một chiếc túi giấy tinh xảo:

“Bà chủ tặng đấy, muốn cảm ơn thì cảm ơn bà chủ nha.”

Tôi đứng đơ:

“…Cảm ơn bà chủ.”

Bên cạnh là Đổng San San cùng vài đồng nghiệp biết chuyện, không thèm nể mặt, cười phì ra ngay tại chỗ.

Tôi liếc họ một cái, rụt cổ lại như con mèo nhỏ, cầm túi quà, lẽo đẽo theo ra bàn ăn.

Mỗi người đều có một túi.

Bên trong nào là đồ công nghệ mới, mỹ phẩm cao cấp, kẹo cưới, cùng vài món nhỏ lặt vặt.

Đủ thứ cho cả nam lẫn nữ.

Tôi hoàn toàn không hay biết, rõ là trò của Chu Tự.

Ăn trưa xong, suốt đường đi đâu cũng có đồng nghiệp nhận ra, cười tươi chào tôi:

“Cảm ơn bà chủ nhé!”

“…” Đây đúng là trải nghiệm đi làm kỳ lạ nhất đời tôi.

Chiều, tôi qua phòng nhân sự làm thủ tục nghỉ việc.

Có vẻ họ ưu tiên cho tôi, chỉ vài phút là xong.

Giờ tôi chính thức vô chức vô sự, nhẹ cả người.

Tôi xách túi, đi thẳng lên phòng Chu Tự.

Đẩy cửa vào.

Anh đang ngồi sau bàn làm việc rộng lớn, thấy tôi thì nhướng mày trêu:

“Thư ký gì mà vào phòng không gõ cửa?”

Tôi cười đắc ý:

“Tôi giờ là bà chủ cơ mà.”

Anh nhếch môi:

“Ồ? Vậy bà chủ có gì muốn chỉ đạo?”

Tôi tiến lại gần, cố ý chọc:

“Xem thử ở đây có giấu cô tình nhân nào không.”

Anh kéo tôi ngồi lên đùi:

“Không phải em là cô tình nhân của anh à?”

Đúng là không đứng đắn! Tôi cốc nhẹ anh một cái.

Nhìn đống tài liệu chất đống, tôi lẩm bẩm:

“Bao giờ anh mới xong việc đây?”

Anh nhướng mày:

“Bà chủ có kế hoạch gì sao?”

Tôi giơ ví:

“Phát lương rồi. Hôm nay em bao anh ăn.”

Anh lập tức:

“Vậy phải làm cho nhanh thôi, sao dám phụ lòng bữa tiệc của bà chủ được.”

Tôi ngồi bên anh đến tận sáu giờ.

Cuối cùng anh cũng xong việc, chúng tôi nắm tay cùng xuống bãi xe.

Xe rời khỏi công ty.

Nhìn bầu trời nhuộm ánh hoàng hôn, tôi nghĩ về quãng thời gian ngắn ngủi đi làm ở Húc Nhật.

Vừa kiếm được đồng nghiệp dễ thương.

Vừa cưa đổ ông chồng tổng tài hoàn hảo.

Nghĩ đi nghĩ lại… quá lời!

Hê hê.

【HOÀN】

Đọc gì tiếp theo?

Gợi ý cá nhân hóa dành riêng cho bạn.

HE · Đang thịnh hành

Chồng Quỷ Âm Lạnh Của Tôi

Người chồng liên hôn của tôi đã chết.
0.0 7 Chương
Gia đình , · Đang thịnh hành

Giao Thừa Trọng Sinh: Nhà Này Tôi Không Hầu Nữa

Giao thừa năm ấy, trong nhà chỉ có mình tôi.
0.0 5 Chương
Gia đình , · Đang thịnh hành

Trúng Số Năm Mươi Triệu, Chị Dâu Mắng Tôi Là Ký Sinh Trùng

Ngày tôi trúng số, bố gọi điện tới, bảo rằng chị dâu mang thai rồi.
0.0 4 Chương
Hài Hước · Đang thịnh hành

Khi Đối Tượng Liên Hôn Lộ Thân Phận

Debut 5 năm vẫn không ai biết đến, tôi đành ngậm ngùi quay về nhà, chấp nhận cuộc hôn nhân liên hôn với một người đàn ông chưa từng gặp mặt.
0.0 5 Chương
Báo thù · Đang thịnh hành

Cuộc Đời Nếu Có Thể Làm Lại

Cả đời làm công nhân vặn ốc, đến khi sắp về hưu tôi mới biết, có người đã dùng tên tôi để đi học đại học.
0.0 7 Chương
HE · Đang thịnh hành

Kết Hôn Nhanh Với Cậu Em Ngốc

Người thân sang nhà chơi, dì hai lại bắt đầu thúc chuyện cưới xin.
0.0 5 Chương

Dựa trên hoạt động đọc của bạn và xu hướng cộng đồng

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Truyện liên quan

Đăng nhập





Đang tải...