Tôi từng tận mắt thấy mẹ mình phải nuốt đắng ngậm cay nhìn những người bạn học năm xưa – thậm chí có người đó học còn không bằng mẹ – nay thi đậu CPA, trở thành những nhân vật xuất sắc trong ngành.
Tôi thấy vậy cũng xúc động mà khóc, vì mười mấy năm thanh xuân mẹ bị vắt kiệt phần lớn là để chăm sóc tôi.
Tôi ôm lấy vai mẹ, nói đầy kiên định: “Mẹ à, đây mới chỉ là bắt đầu thôi.”
Mẹ gật đầu thật mạnh, cười rạng rỡ: “Mẹ sẽ thi đậu CPA, rồi trở thành người mẹ có nhiều chứng chỉ tài chính nhất cả con phố này cho mà xem!”
Nhìn mẹ tràn đầy tự tin, tôi thấy mắt mình cay xè.
Ai nói mẹ tôi chỉ biết quanh quẩn trong căn bếp? Chỉ cần cho mẹ cơ hội, bà cũng có thể rực rỡ và sống một cuộc đời hoàn toàn tuyệt vời đấy nhé!
Đêm đó, hai mẹ con tâm sự rất lâu.
Mẹ kể: “Trước kia, mẹ cứ nghĩ đời mình nhìn đâu cũng là đáy. Cuộc đời chỉ xoay quanh một người chồng chẳng bao giờ hiểu mình nghĩ gì, một căn nhà dọn mãi không xong, làm gì cũng thấy chướng mắt. Lúc đó mẹ cảm giác như lúc nào cũng nghẹn một hơi trong lòng, thậm chí đi ngang con chó cũng muốn đá một cái. Mẹ hét vào mặt ba con, làm ầm ĩ, thực ra cũng chỉ là vì muốn ông ta quan tâm mẹ hơn một chút. Mẹ muốn sống thật vui vẻ và hạnh phúc, nhưng rõ ràng có chồng mà lúc nào cũng cô đơn đến tận xương tủy. Cảm ơn con… Con cho mẹ dũng khí thay đổi, bước ra khỏi cuộc hôn nhân đó, bắt đầu lại từ đầu. Giờ mẹ mới hiểu, ‘phải tự mình thành toàn cho chính mình’ nghĩa là gì. Hạnh phúc của mình không phụ thuộc vào lấy chồng thế nào, mà phụ thuộc vào mình muốn sống ra sao. Câu này mẹ tặng cho bản thân, cũng tặng cho con. Mong sau này, bất kể gặp phải điều gì, con gái mẹ cũng có thể chặt gai mở lối, sống trọn với chính mình. Mẹ sẽ cố làm gương và làm điểm tựa cho con suốt đời.”
Giây phút đó, mẹ đẹp đến lạ – đôi mắt sáng với nụ cười dịu dàng.
Tôi tựa vào vai mẹ, lần đầu tiên kể từ khi trùng sinh, tôi thấy lòng mình thật sự được thanh thản. Tôi đã thay đổi quỹ đạo cuộc đời mẹ, và tôi tin mẹ sẽ hạnh phúc mãi mãi.
Ngay lúc đó, khu phố cũ chuẩn bị giải tỏa. Nghe tôi khuyên, mẹ dốc toàn bộ tiền tích cóp mua một căn nhà nhỏ trong khu cũ. Tôi biết rõ là chỉ 2 năm nữa thôi, căn nhà ấy sẽ được đền bù với giá trên trời, và mẹ sẽ thành đại gia chính hiệu.
Tôi cứ tưởng từ nay mẹ con tôi sẽ sống yên bình, không còn liên quan gì đến ba nữa. Nhưng không ngờ, khi nghe tin mẹ mua nhà, ông ta lại mò tới tận cửa. Ông khuyên mẹ bán luôn đi, bảo mua nhà cũ là ném tiền qua cửa sổ. Nhưng mẹ tôi của bây giờ còn để ông ta làm dao động nữa sao?
Trong suốt hơn mười phút ông ta mặt dày ngồi lì trong nhà, bất kể ông nói gì, mẹ chỉ nhàn nhạt đáp đúng năm chữ: “Liên quan gì đến anh?”
Cuối cùng chịu không nổi, ông mới lộ ra mục đích thật là muốn vay tiền. Ông nói rằng khi ly hôn đã để lại hết tiền cho mẹ, giờ ông đang khó khăn, mẹ thì sống sung túc, chẳng lẽ không thể vì “tình nghĩa cũ” mà giúp đỡ một lần?
Mẹ nghe xong, chỉ cười lạnh, liếc ông ta một cái rồi gào lên một tiếng vang dội cả tòa nhà: “Cút!”
8
Sau khi ba tôi bị mẹ đuổi thẳng cổ, chưa được mấy ngày, mẹ đi chợ thì lại vô tình gặp họ hàng cũ. Sau mới biết ông ta đã vác mặt đi vay tiền khắp cả đám thân thích.
Nguyên nhân túng quẫn cũng dần sáng tỏ: Vì dì Triệu chẳng những nhét Cao Thịnh Dương vào cái trường tư đắt đỏ nhất thành phố, còn liên tục bỏ tiền thuê gia sư nổi tiếng để bồi nhồi, quyết tâm biến nó thành “thiếu niên thiên tài”. Ba tôi tuy dạy thêm bên ngoài kiếm cũng không ít, nhưng chịu không nổi kiểu xài tiền như nước của dì Triệu. Đã thế, ngoài con trai ruột, dì Triệu keo kiệt với ba tôi vô cùng. Nghe nói, nếu hôm nào Cao Thịnh Dương không về ăn cơm, bàn ăn nhà họ đến chút thịt cá cũng chẳng có. Bảo sao ba tôi dạo này ốm đi trông thấy, áo quần toàn là đồ cũ mẹ tôi mua từ hồi trước. Dì Triệu thậm chí chẳng buồn mua cho ông ta nổi một bộ đồ mới. Còn cái sở thích uống trà thanh nhã trước đây à? Bị cắt đứt sạch sẽ rồi. Giờ ông ta chỉ còn biết bưng cốc tráng men hớp ừng ực nước hoa cúc mà tự an ủi mình mà thôi. Nghe đâu có lần, vì ba lần liên tiếp xin ăn món thịt bò kho mà không ai nấu, ông ta nổi điên lật cả bàn cơm: “Tôi vì con trai cô mà hùng hục như trâu mỗi ngày, vậy mà đến miếng thịt bò kho cũng không xứng đáng à?!”
Tiếng gào ấy vang xa đến mức… ba tầng trên dưới đều nghe thấy rõ.
Nghĩ lại cảnh “người thanh đạm như cúc” nay vì một miếng thịt bò kho mà mất hết hình tượng, thật đúng là hả dạ làm sao.
Chưa kể, ba tôi còn trượt danh hiệu chức danh như kiếp trước. Không còn mẹ đứng ra đòi công bằng, ông phải tự đi cãi lý với lãnh đạo trường, và kết quả là… Hiệu trưởng đập bàn, đưa thẳng bằng chứng ông nhận tiền dạy thêm trái phép rồi đuổi việc ngay lập tức.
Chức danh không có, “bát cơm” cũng vỡ nát. Còn câu chuyện ba tôi “vì tình nguyện làm kẻ đội sừng, rốt cuộc lại thân bại danh liệt” lan truyền khắp nơi, người ta còn truyền tai nhau: “Vợ vẫn là nguyên phối tốt nhất. Ở với vợ cả, ăn nên làm ra. Giờ lấy tiểu tam, mới mấy năm mà mất luôn cả việc!”
Tình yêu mà kiếp trước từng được ca tụng tung hô, nay trở thành trò cười chua chát.
Ba tôi đúng là tấm gương sống động cho câu “phản bội vợ hiền, quả báo nhãn tiền”, được các chị em đem ra làm ví dụ hùng hồn để dạy chồng giữ “nam đức”. Thôi thì cũng xem như ông ta cuối cùng… cũng góp được tí công đức cho đời sau.
Sau khi bị đuổi khỏi nhà, ba tôi lập tức mở hẳn lớp luyện thi đại học. Nhưng vì những trò hề trước kia, ông ta đã đắc tội với quá nhiều người, nên lớp học lèo tèo không mấy học sinh.
Ở thành phố nhỏ như chúng tôi, trước khi tìm giáo viên dạy thêm, phụ huynh thường sẽ đi hỏi thăm khắp nơi về danh tiếng của giáo viên đó. Về chuyên môn của ba tôi, tôi miễn bình luận, nhưng theo lời cô bạn thân nhất của tôi kể là đã có rất nhiều phụ huynh tìm đến hỏi thẳng cô ấy: "Thầy ấy có thật là người nhân phẩm tệ hại như lời đồn không?"
Bạn thân tôi thì khỏi nói, mỗi lần như thế là lại hăng say thuật lại nguyên xi nội dung PPT bóc phốt trong đám cưới năm đó.
Chẳng biết có phải vì vậy hay không mà lớp luyện thi của ba tôi cứ èo uột mãi. Nghe nói, ông ta và dì Triệu thường xuyên cãi nhau vì tiền. Ba tôi thì bất mãn vì dì Triệu đổ tiền cho con trai đi học thêm quá mức, còn dì Triệu thì nghi ngờ năng lực dạy học và khả năng kiếm tiền của ba tôi. Để kiếm thêm, dì Triệu mở luôn "bữa cơm dinh dưỡng cho học sinh thi đại học" tại nhà, lấy cớ tiết kiệm thời gian đi ăn ngoài. Bà ta còn khoe: "Tôi nấu cho học sinh ăn theo đúng tiêu chuẩn bổ sung dinh dưỡng cho con trai mình. Mỗi suất chỉ 50 tệ, quá đáng giá!"
Kết quả thì sao? Không biết là do thời tiết nóng hay vì bà ta ham rẻ mua thực phẩm quá hạn mà 5 học sinh của ba tôi ăn xong đều ngộ độc thực phẩm, phải nhập viện cấp cứu. May cho Cao Thịnh Dương hôm đó không ăn nên vô tình thoát nạn. Sau vụ đó, phụ huynh của 5 học sinh kia nghi ngờ dì Triệu cố tình hại người liền báo cảnh sát. Dù sau đó điều tra ra là do đồ ăn hỏng, nhưng vì bà ta không có giấy phép an toàn thực phẩm, nên "bữa cơm" này bị xác định hoạt động trái phép. Và thế là ba tôi vừa bị phạt nặng, vừa bị ra lệnh đóng cửa lớp học. Mà thật ra, đến mức này rồi, dù không bị cấm cũng chẳng còn ai dám gửi con.
Đường cùng, ba tôi lại nhớ đến mẹ. Bởi lúc đó, thông báo đền bù giải tỏa khu nhà cũ đã chính thức về.
Ông ta đến nhà mẹ, gầy gò như bộ xương khô, râu ria xồm xoàm, tóc bạc loang lổ, già khú đến mức nhìn như… bố của mẹ tôi. Thế mà vẫn dám mặt dày, vừa khóc vừa cầu xin: "Anh bị ma quỷ che mắt mới bỏ em mà lấy con Triệu tai họa đó. Anh hối hận rồi, cho anh một cơ hội cuối đi!"
Bình luận