33
Hắn rời đi.
Chuyên viên trang điểm giúp tôi chỉnh lại lớp phấn.
Tôi từ từ bước qua cửa lớn, tiến vào lễ đường.
Hứa Gia Vinh đứng ở cuối tấm thảm đỏ.
Từ khóe mắt, tôi thấy Tần Nham ngồi trên xe lăn.
Anh gầy gò đến mức biến dạng.
Phùng Lệ và con trai cô ta ngồi cạnh anh, ở dãy ghế cuối cùng.
Ngày xưa, tôi đã tưởng tượng vô số lần cảnh mình khoác váy cưới bước đến bên Tần Nham.
Tôi muốn gả cho anh, muốn ở cạnh anh, không chỉ vì tình yêu, mà còn vì áy náy.
Cái cảm giác muốn dâng trọn tất cả cho anh ấy, về sau sẽ chẳng còn nữa.
Thậm chí, dù từng có một đoạn đời đậm sâu giao nhau, giờ đây chúng tôi còn chẳng bằng người dưng.
May thay, trong ký ức tôi, chàng thiếu niên Tần Nham vẫn còn.
Anh từng dìu dắt tôi vượt qua bùn lầy và tuyệt vọng.
Anh là người tốt, và không ai khác có thể là anh được nữa.
Vậy nên, tôi không cần phải bi thương.
Bởi phía cuối tấm thảm đỏ kia, Hứa Gia Vinh vẫn đang đợi tôi.
34
Khi nghi thức đọc lời thề hôn lễ diễn ra, khách khứa bắt đầu xôn xao.
Bên ngoài không ngừng vang lên tiếng còi cảnh sát.
Có người hô lớn: “Trên sân thượng có người định nhảy lầu!”
Tôi nhìn anh.
Anh nói: “Anh đồng ý.”
Anh mỉm cười với tôi.
Tôi cũng mỉm cười đáp lại.
Cảnh sát bước vào lễ đường, do dự muốn tiến lại nhưng còn e dè.
Người bên cạnh ông nội anh ra hỏi chuyện.
Cuối cùng, cảnh sát tiến tới, áy náy nói: “Ngài Hứa, cô Chu… Trên sân thượng có người tên Tôn Chí Bằng muốn nhảy lầu, nói muốn gặp cô lần cuối…”
Cảnh sát nhìn tôi chờ đợi.
Hứa Gia Vinh mặt không đổi sắc: “Chúng tôi đang làm lễ cưới, không rảnh đi xem người ta nhảy lầu.”
Tôi thản nhiên đáp: “Tôi không quen anh ta.”
Cảnh sát lúng túng gãi đầu: “À… vậy… xin lỗi, xin lỗi làm phiền…”
Chúng tôi tiếp tục nâng ly rượu mời khách.
Lễ cưới hoàn tất, tôi không quay đầu nhìn Tần Nham thêm một lần nào nữa.
Chúng tôi bước lên chiếc xe hoa dưới ánh mắt của người thân bạn bè.
Phía sau, một khu vực lớn đã bị phong tỏa.
Xe cứu thương, xe cảnh sát, rất đông cảnh sát bao quanh.
Trong vũng máu đỏ tươi, một người nằm bất động.
Màu đỏ ấy… giống như màu máu từng loang ra trong bồn tắm khi tôi nằm đó.
Không biết hắn còn sống hay đã chết.
Ngày mai, chúng tôi sẽ rời khỏi nơi này.
Dưới ánh nắng chan hòa ở California, sẽ chẳng còn nỗi buồn nào bám theo nữa.
PHIÊN NGOẠI
1
Lần đầu tiên Tần Nham phản bội là sau một bữa rượu.
Khi đó anh ta khởi nghiệp vô cùng khó khăn.
Để kéo được vốn đầu tư, mỗi ngày đều phải cúi đầu khom lưng, ra vào những nơi xa hoa trụy lạc.
Phùng Lệ là trợ lý của anh ta.
Cô ta trẻ trung, tươi tắn và xinh đẹp.
Lại còn yêu anh ta như một ngọn lửa rực cháy.
Ban đầu anh ta thấy phiền não.
Sau này thì thấy hư vinh.
Rồi một thời gian nữa, trong lòng anh ta lại sinh ra chút thương hại.
Anh ta biết mình không thể cho cô ta tương lai.
Nhưng cô ta nhào vào lòng anh, khóc lóc nói rằng không cần tương lai, chỉ cần một đêm mà thôi.
2
Sự nhiệt tình trên người Phùng Lệ là thứ mà Chu An An không có.
Dù An An có nói yêu anh ta đến đâu, trong tình yêu của cô ấy luôn xen lẫn áy náy và thương hại.
Còn có cả sự chuộc tội cho quá khứ.
Anh ta ghét phải nhớ lại chuyện cũ.
Quá khứ là vết nhơ khiến anh ta phải trả giá đắt.
Phùng Lệ là lần đầu tiên.
Anh ta càng thêm áy náy.
Nhưng vẫn xem cô ta là người đàn bà của mình.
Giống như anh xem An An là bạn gái, là người anh phải bảo vệ.
Vì vậy khi tên cầm thú kia ức hiếp An An, anh ta nhìn thấy dấu tay đỏ rực trên má cô, máu chảy trên trán, quần áo rách nát, cơn giận nuốt trọn lý trí.
Tên cầm thú kia chật vật quỳ xuống cầu xin tha mạng, khóc lóc nói sẽ bồi thường.
Anh ta chỉ muốn giết hắn ngay lúc đó.
3
Có lần đầu tiên thì sẽ có vô số lần sau.
Áp lực của anh quá lớn.
Rượu không thể xoa dịu được.
Anh ta cần phát tiết.
Phùng Lệ không đòi hỏi điều gì, thậm chí thề sẽ giúp anh che giấu chuyện này trước An An.
An An ở xa, họ phải lén lút tránh né Tôn Chí Bằng – kẻ tiểu nhân luôn rình mò.
Tình yêu của anh ta chẳng hề rực rỡ, giống như con chuột chạy trong ống cống, chẳng dám thấy ánh sáng.
Anh ta từng từ chối Phùng Lệ, nói rằng anh và An An là thanh mai trúc mã, là mối tình học trò.
Anh lựa những lời tốt đẹp nhất để nói.
Nhưng Phùng Lệ lại hỏi: “Vậy sao anh không học đại học?”
Anh ta cứng họng, không trả lời nổi.
Cô ta lại tiếp lời: “Cô ấy là sinh viên, anh không học hành, chắc chắn cô ấy coi thường anh, tương lai hai người chẳng có tiếng nói chung.”
Anh phản bác: “Cô ấy sẽ không bao giờ coi thường tôi.”
“Nhưng anh từng ngồi tù.”
Phùng Lệ vạch trần.
Anh chỉ có thể đáp: “Tôi ngồi tù là vì cô ấy.”
Cô ta truy hỏi lý do, anh lặng im không nói.
4
Vì bảo vệ người chưa thành niên, chuyện năm đó không hề có báo chí đưa tin.
Phùng Lệ không thể tra ra.
Nhưng qua nhiều lần trò chuyện, cô ta mảnh ghép từng chi tiết, hiểu được phần nào sự thật.
Rồi cô ta liên tục nói: “Nếu anh học đại học, giờ đâu phải khổ cực khởi nghiệp như vậy. Đại học có biết bao nhiêu quan hệ, bao nhiêu cơ hội giúp anh.”
“Anh không hối hận sao? Tình cảm của anh thật vĩ đại.”
“Nhưng sao cô ta cứ gây phiền phức cho anh mãi vậy? Anh ngồi tù là vì cô ta, bây giờ còn phải rời khỏi Kinh Thị cũng vì cô ta. Biết đâu cô ta khắc anh thì sao?”
Ban đầu, Tần Nham tức giận quát cô ta cút đi.
Về sau, anh ta im lặng.
Phùng Lệ chịu đựng hạ mình, chăm sóc từng li từng tí.
Trong khoảng thời gian An An không ở bên, Phùng Lệ chiếm trọn cuộc sống của anh.
5
Rồi Tôn Chí Bằng cũng phát hiện anh ta đang khởi nghiệp.
Dự án vừa mới bàn xong liền bị hắn phá ngang.
Anh ta còn vay ngân hàng hàng chục vạn, số tiền đủ khiến anh sụp đổ.
Phùng Lệ vì muốn giúp anh ta mà vét sạch tiền tiết kiệm, còn lén trộm tiền nhà, bị cha mẹ đánh thâm tím mặt mày.
Nhưng cô ta vẫn tươi cười rạng rỡ: “Bị đánh một trận, nhưng có tiền cầm cự được thêm một thời gian rồi.”
Anh ta ôm cô ta khóc.
Có lúc Phùng Lệ than thở: “Giá mà em có thể bán thân kiếm tiền giúp anh vượt qua khó khăn, dù sao cũng chỉ nhắm mắt chịu một lần là xong.”
Anh im lặng.
Anh thật sự không muốn quay lại vũng bùn đó nữa.
Anh đã thất bại quá nhiều lần, luôn nghi ngờ số phận mình vốn dĩ chỉ là hạng tầm thường.
Phùng Lệ nói: “Chuyện này vốn do cô ta gây ra, cô ta phải giải quyết, chứ không thể để anh hi sinh mãi như vậy.”
Sau đó cô ta gào lên điên loạn: “Anh có đi nói chuyện không?! Anh định sống trong căn phòng hầm tối cả đời à?! Anh chịu khổ được, cô ta có chịu nổi không?! Cái mặt đó của cô ta quyến rũ bao nhiêu đàn ông rồi, anh tưởng mình lén lút phản bội cô ta, nhưng biết đâu sau lưng anh đội cả chục cái sừng?!”
6
“Cái lão cầm thú kia, anh nghĩ thật sự chỉ vì hắn háo sắc sao? Ở đó thiếu gì con gái đẹp, sao hắn không tìm ai khác mà tìm cô ta? Chắc chắn là cô ta tự dâng lên, lấy được lợi ích rồi không muốn tiếp tục, hắn mới làm ra chuyện đó! Đừng tưởng phụ nữ ai cũng trong sạch!”
“Anh tưởng bây giờ cô ta chịu khổ với anh thì sau này cũng vậy à? Đừng mơ!”
“Em có thai rồi. Đừng nhìn em bằng ánh mắt đó, em chỉ có một mình anh, anh rõ mà.”
Anh nhớ về tuổi thơ của mình, không muốn đứa con phải sống khổ sở như anh.
Anh càng không muốn bản thân tiếp tục thất bại.
Anh không muốn cả đời sống trong cảnh cơ cực.
Anh muốn được ngẩng cao đầu.
Vì vậy, khi nghe Phùng Lệ nói thế, anh chỉ biết lặng im.
7
Tôn Chí Bằng gọi cho anh, nói rất coi trọng anh, bảo anh có thể làm nên chuyện lớn.
Hắn rót vốn đầu tư.
Tiền bạc dồi dào, dự án thuận lợi.
Anh thành công.
Chỉ trong thời gian ngắn, anh trở thành tân quý của T thị.
Anh cố tình làm ngơ mọi tin tức về An An.
Thực ra, giữa họ không còn giao điểm nào.
Anh ở T thị, cô ấy ở Kinh thị, không gặp được.
Sau này công ty cần mở rộng sang Kinh thị.
Anh bị Phùng Lệ lôi đi khám thai.
Anh hận cô ta, thấy cô ta là người đàn bà độc ác.
Anh bắt đầu ăn chơi trác táng.
Phùng Lệ vẫn cố níu kéo, bụng bầu lặc lè đi tìm anh ở các hộp đêm, quán bar.
Vừa van xin vừa cãi vã, cuối cùng chỉ biết đứng nhìn anh ôm hết người này tới người khác bỏ đi.
8
Sự nghiệp rực rỡ, lòng lại trống rỗng.
Anh dần mơ hồ, không biết mình muốn cuộc sống ra sao.
Trong mơ, anh thấy An An.
Cô vẫn hiền lành, mặc bộ đồng phục học sinh, khi thì đứng trong gió, khi thì lặng lẽ cúi đầu làm bài tập.
Xuất thân của cô luôn khiến anh thương xót, muốn che chở.
Anh mơ thấy cả hai cùng vào đại học, yêu nhau, rồi thuận lợi kết hôn, sinh con.
Trong mơ, họ lạc mất nhau.
Anh hoảng hốt tìm kiếm, rồi thấy cô đứng trong một góc, yên lặng chờ đợi.
Thấy anh, cô mỉm cười, nắm chặt tay anh.
Anh không muốn tỉnh lại.
Trong mơ, trái tim anh rơi xuống thật sự, hạnh phúc khi tìm lại được An An, khi cô vẫn ở bên anh.
Anh muốn giấc mơ ấy kéo dài mãi mãi.
Người anh yêu, từ đầu đến cuối, vẫn là An An.
9
Anh không hiểu vì sao mình lại mờ mắt.
Mờ mắt trước Phùng Lệ.
Mờ mắt trước danh lợi.
Khi chưa có gì, cuộc sống đè ép đến mức anh không thở nổi, chẳng còn tâm tư yêu ai.
Đến bản thân còn không thương nổi.
Chỉ khi cuộc sống khá lên, anh mới dám nhặt lại tình cảm của mình, mới dám nhìn thẳng vào trái tim mình.
Anh muốn Phùng Lệ phá thai.
Hai người cùng đến bệnh viện.
Rồi anh nhìn thấy An An được xe cấp cứu đưa vào.
10
Cô nằm trên băng ca, gương mặt trắng bệch, toàn thân đầy máu.
Tôn Chí Bằng hoảng loạn hét lên: “Mau cứu cô ấy! Cứu người nhanh lên!”
Anh đứng sững tại chỗ.
Bác sĩ hỏi có dị ứng thuốc không, hỏi trên người có thương tích nào khác không.
Tôn Chí Bằng nói trên người cô ấy đầy vết thương.
Anh đuổi theo.
Cửa phòng bệnh đóng sập lại.
Trong khoảnh khắc, anh thoáng thấy tấm lưng cô, loang lổ máu đỏ tươi.
Nước mắt anh tuôn rơi.
11
Anh túm cổ áo Tôn Chí Bằng, định đánh hắn.
Nhưng Tôn Chí Bằng còn phẫn nộ hơn: “Đồ phế vật! Nếu không phải vì mày, cô ấy có tự tử không?! Ngay cả người phụ nữ của mình cũng bảo vệ không nổi, mày sống làm gì?!”
Hắn ôm đầu ngồi bệt xuống đất: “Sau này tao nhất định sẽ đối xử tốt với cô ấy. Là cô ấy không chịu yêu tao, lúc nào cũng lạnh nhạt, tao mới tức điên mới đánh cô ấy thôi.”
Nhưng hắn đâu chỉ đánh một lần.
Cô ấy đâu chỉ tự tử một lần.
Tần Nham nhớ lại cô gái mà năm xưa anh liều mạng bảo vệ, giờ đầy vết thương chằng chịt, và chính anh cũng là một trong những kẻ thủ ác.
12
An An được cứu sống.
Cô rất yếu, ban đầu chỉ có thể nằm trên giường.
Tần Nham quỳ trước mặt cô, nói: "An An, anh không biết đã sai ở đâu. Anh đưa em đi, được không? Chúng ta quên hết mọi chuyện ở đây nhé."
Cô không trả lời.
Tần Nham ngày nào cũng tới.
Tôn Chí Bằng không xuất hiện.
Hắn vừa sợ vừa hối hận.
Hắn muốn chuộc lỗi, muốn cưới An An.
Nhưng hắn bị gia đình nhốt lại.
Người nhà hắn sợ hắn lại gây ra án mạng.
Bình luận