13
Tần Nham vẫn đến tìm cô mỗi ngày, vừa xin lỗi vừa hứa hẹn rằng họ sẽ rời khỏi đây, về nông thôn sống bình yên.
Nhưng khi công ty gọi điện, anh lại bảo: "Ngày mai anh đến thăm em nhé, An An. Bây giờ anh có thể cho em một cuộc sống tốt rồi, anh có tiền rồi."
Cô ngẩng đầu nhìn anh, đôi mắt nhìn sâu vào mắt anh.
Cô muốn tìm lại bóng dáng chàng trai Tần Nham năm nào.
Cô muốn chắc rằng anh vẫn còn sống trong hình hài trước mặt.
Anh hơi hoảng, né tránh ánh mắt cô.
Nhưng cô chẳng tìm thấy gì cả.
Gia đình Tôn Chí Bằng tìm đến cô, đưa tiền để cô rời đi.
Cô nói mình muốn ra nước ngoài, không muốn gặp lại Tôn Chí Bằng và Tần Nham nữa.
Nhà họ Tôn đồng ý.
14
Ngày cô rời đi, Tần Nham đuổi theo đến tận sân bay.
Nước mắt anh không phải giả.
"An An, tin anh một lần thôi. Sau này anh nhất định sẽ bảo vệ em. Khi ấy anh bị mù quáng, bị Phùng Lệ xúi giục, là cô ta luôn ly gián chúng ta."
Anh nắm chặt vai cô, gấp gáp nói: "Tin anh đi, An An. Anh từng bỏ lỡ kỳ thi đại học, từng vào tù vì em. Em tha thứ cho anh lần này được không? Vì những gì anh đã làm vì em mà?"
Anh lắc mạnh khiến đầu óc cô quay cuồng.
Cơ thể cô vẫn chưa hồi phục, mất máu quá nhiều.
Mùa hè ở Kinh Thành lạnh lẽo đến vậy.
Dù bàn tay anh nóng rực đặt trên vai, cô vẫn thấy lạnh.
Ngày xưa, dù là trong tầng hầm ẩm thấp, chỉ cần anh bên cạnh, ác mộng, quá khứ nhơ nhớp, cái lạnh và đói khát của cô đều tan biến.
Nhưng bây giờ, khi anh tiến lại gần, cô chỉ nghĩ đến Tôn Chí Bằng.
Nghĩ đến bàn tay tát vào mặt, đến roi da, nắm đấm, đến nụ cười ghê tởm và thân hình béo phì của hắn.
Nghĩ đến những chuyện hắn từng ép cô làm.
Cô thấy bản thân thật dơ bẩn.
Cũng thấy tất cả những ai chạm vào mình đều bẩn thỉu.
Mọi thứ đã thay đổi.
Cô nói: "Em đã trả hết rồi."
Anh sững lại.
Cô nhắc lại: "Những gì nợ anh, em trả xong rồi. Nếu anh muốn mạng em, bây giờ em đưa luôn."
Anh đứng chết lặng.
Cô xoay người rời đi.
Giữa sân bay đông nghịt người, anh ôm đầu gào khóc.
Anh không hề muốn thế.
Anh từng muốn bảo vệ cô.
Từng muốn cho cô một cuộc sống tốt đẹp.
Nhưng cuối cùng, anh lại là kẻ gây tổn thương lớn nhất đời cô.
Tiếng khóc của anh giống như dã thú tuyệt vọng gào lên.
Trong một thoáng, anh cảm thấy mình sắp nghẹt thở đến chết.
Ngoại truyện – Tôn Chí Bằng
1
Mỗi lần gặp An An, Tôn Chí Bằng đều muốn lấy lòng cô.
Hắn làm đủ chuyện để cô vui, nhẫn nhịn luồn cúi, chỉ mong cô nhìn hắn một lần.
Nhưng cô mãi như tảng đá lạnh.
Hắn mất kiểm soát, tức giận nghĩ rằng cô khinh thường hắn, rằng cô chỉ thích mấy tên đẹp trai.
Hắn không kìm được muốn làm nhục cô, hạ thấp cô.
Khi trút bạo lực lên người cô, hắn có một khoái cảm bệnh hoạn.
Sau đó là vô tận hối hận.
Vòng lặp không dứt.
Đối xử tốt với cô.
Vẫn vô ích.
Tức giận.
Đánh cô.
Rồi lại hối hận.
Mãi mãi như thế.
2
Cô từng nói chỉ cần hắn giúp Tần Nham, cô sẽ ở bên hắn.
Nhưng một ngày, cô bỗng biến mất.
Hắn không biết cô đi đâu.
Gia đình cấm hắn tìm cô.
Hắn không thoát ra được.
Hắn thật sự yêu cô.
Không muốn làm cô đau.
3
Cuối cùng hắn biết nơi cô ở.
Cô xuất hiện trong vòng bạn bè của cháu trai riêng dì hắn – Hứa Gia Vinh.
Chàng trai hào quang sáng chói, cái tên mà ông Hứa luôn nhắc đến với vẻ tự hào.
Nghe nói tám mươi phần trăm tài sản nhà họ Hứa do anh ta quản lý.
Trong ảnh, cô cười e ấp, tràn đầy ánh nắng.
Đôi khi được anh ta ôm vai, đôi khi là hai người làm dấu trái tim.
Làn da trắng hồng dưới nắng California, đẹp đến chói mắt.
Hắn vừa tức vừa nhục nhã – sao cô dám phản bội hắn, tìm người khác?
Hắn hận cô.
4
Hắn gửi email nặc danh cho Hứa Gia Vinh.
Những đoạn video, hình ảnh hắn quay khi họ ở bên nhau.
Hắn muốn Hứa Gia Vinh thấy ghê tởm mà bỏ rơi cô.
Không người đàn ông nào chịu nổi cảnh người mình yêu từng thân mật với kẻ khác.
Hắn phơi bày quá khứ của cô.
Hắn tin chỉ có mình hắn mới chấp nhận được quá khứ ấy.
Nhưng họ không chia tay.
Hứa Gia Vinh còn quay về làm đám cưới.
5
Hắn lập tức báo cho Tần Nham.
Có thể trong lòng cô vẫn còn Tần Nham.
Chỉ cần Tần Nham xuất hiện, chia rẽ họ, hắn sẽ còn cơ hội.
Hắn không dám đối đầu trực diện với Hứa Gia Vinh.
Chỉ có thể đi đường vòng.
6
Tần Nham gặp tai nạn.
Công ty hắn cũng liên tiếp gặp sự cố.
Hắn chưa nhận ra mức độ nghiêm trọng.
Hắn tưởng chỉ là chuyện bình thường.
Có thế lực chống lưng, sự nghiệp hắn sẽ thuận buồm xuôi gió.
Tiền đến với hắn dễ như gió thổi.
Hắn chỉ muốn giữ An An bên mình.
Vì nếu cô rời đi, hắn không bao giờ tìm lại được nữa.
7
Bị Hứa Gia Vinh đánh, hắn không dám chống trả.
Hắn lo lắng sợ hãi, sợ bị trả thù.
Nhưng hắn không ngờ Hứa Gia Vinh muốn hắn chết.
Hắn hoảng loạn, cầu xin bố mẹ, dì hắn, chạy vạy khắp nơi.
Mong Hứa Gia Vinh tha mạng, hắn thừa nhận lỗi lầm.
Nhưng Hứa Gia Vinh không buồn đáp lại.
An An dựa vào vai Hứa Gia Vinh, lười biếng ngáp một cái rồi hai người rời đi.
Hắn chỉ biết đứng nhìn.
An An thật đẹp.
Dù mang bao vết sẹo hắn để lại, cô vẫn đẹp như thiên thần.
Đôi khi hắn chỉ muốn hủy hoại cô.
8
Tuyệt vọng vật lộn rồi, hắn nghĩ thông suốt.
Hắn có thể chết.
Không có An An, đời hắn vô nghĩa.
Cả đời thuận lợi, hắn chỉ muốn có một mình cô.
Không được, thì chết.
Nhưng phải chết đúng ngày đám cưới của họ, để ít nhất trong lòng cô còn một vết khắc.
Hắn chết rồi, Hứa Gia Vinh sẽ buông tha gia đình hắn.
Nếu hắn không chết, bố mẹ hắn cũng sẽ ép hắn chết.
Khi gieo mình xuống, hắn nghĩ: "Nếu được làm lại một lần nữa, nhất định tôi sẽ đối xử tốt với cô ấy."
Ngoại truyện – Hứa Gia Vinh
1
Sau khi quyết định cưới Chu An An, Hứa Gia Vinh công khai ảnh cô lên mạng xã hội.
Anh không ngờ lại nhận được những email ghê tởm như vậy.
Chỉ muốn giết người.
2
Sau khi điều tra rõ ngọn ngành, anh quyết định về nước một chuyến.
Anh cũng muốn biết, liệu An An có thật sự quên được quá khứ không.
Có một người từng vì cô mà vào tù, bỏ lỡ cả tương lai.
3
Trong mơ, cô từng nhiều lần gọi tên Tần Nham.
Nước mắt cô rơi xuống gối.
Anh sợ cô sẽ quay đầu lại.
4
"Tần Nham…"
Anh lẩm nhẩm cái tên đó.
Tìm về những kỷ niệm thời trung học, anh nhận ra mình và Tần Nham có vài điểm tương đồng.
Anh và cô cũng bắt đầu từ một lần anh cứu cô, khi cô bị giật túi, anh giúp lấy lại.
Anh thuê nhà gần căn hộ cô ở, thường xuyên bay đi bay về giữa nơi làm việc và thành phố cô sống.
5
Phùng Lệ tìm tới, anh đi cùng cô đến bệnh viện.
Cô không muốn đến, nhưng cuối cùng vẫn mềm lòng.
Tần Nham giữ được mạng cũng tốt, nếu không thật sự sợ anh ta thành "bạch nguyệt quang" đã chết của cô.
Phùng Lệ lại xuất hiện lần nữa, anh cực kỳ phiền.
Anh cười lạnh, chậm rãi nói: "Thấy đôi chân của Tần Nham chưa mất là còn nhẹ tay à? Tài xế gây tai nạn chỉ mới ung thư, chưa chết đâu, vẫn có thể ‘ra tay’ thêm lần nữa."
6
Dù không thường xuyên ở trong nước, nhưng lần này trở về, anh thấy ngay cả nhà họ Tôn cũng dám ngẩng đầu trước mặt mình.
Không cần úp mở nữa.
Anh chỉ nói một câu: "Tôi muốn Tôn Chí Bằng chết."
Hắn tất nhiên phải chết.
Không chết thì cả nhà hắn cũng sẽ diệt vong, khác gì chết đâu.
7
Họ sẽ quay về California.
Bắt đầu một cuộc sống bình thường mới.
Ở đó, An An sẽ vui vẻ, thoải mái.
Cô bảo muốn đến bệnh viện xóa đi những vết sẹo trên cơ thể.
Anh nắm tay cô, nghiêng đầu nhìn xuống, ôm cô vào lòng.
Hai người mỉm cười nhìn nhau.
Họ không nói về quá khứ nữa.
Chỉ nói về tương lai.
Nắng California rất đẹp.
(Hoàn – tung hoa)
Gợi ý cá nhân hóa dành riêng cho bạn.
Dựa trên hoạt động đọc của bạn và xu hướng cộng đồng
Bình luận