Anh nhìn tôi, như một kẻ sắp chết nhìn ánh sáng cuối cùng, khát khao được nghe hai chữ: “Không phải thật.”
Nhưng tôi chỉ nhếch môi, lạnh lùng buông một câu:
“Đều là thật.”
Lục Kim An lùi lại, sắc mặt trắng bệch, cả người run lên.
Anh quỳ sụp xuống như bị rút hết sức sống.
Bàn tay che mặt, tiếng khóc nghẹn phát ra từ giữa kẽ ngón tay.
“Anh xin lỗi… Dao Dao, anh xin lỗi em…”
Anh bắt đầu lảm nhảm như phát điên:
“Sau khi chết, anh thành linh hồn.
Anh thấy Lâm Đường chưa chết, chỉ là giả chết để bỏ trốn.
Chỉ vì ghen tị với cuộc hôn nhân của tụi mình mà cố ý nhắn tin tự sát.
Anh ngu… ngu đến mức…
Tụi mình đã dự tính sinh con vào năm sau… Tất cả là do anh phá hủy hết…”
Anh không còn phân biệt được đâu là mộng, đâu là đời thật.
Tôi đứng đó, nhìn người từng khiến mình tan vỡ, giờ lại đau đến điên dại.
Tôi không nói gì, chỉ xoay người, để mặc anh ở lại với tội lỗi và nước mắt.
15
Sau khi sự thật vỡ lở, Lục Kim An và Lâm Đường hoàn toàn cắt đứt.
Kỳ thi đại học đến gần, vài tờ giấy thi quyết định ba năm khổ luyện, tôi cắm đầu ôn tập không nghỉ.
Cuối cùng, tôi làm được.
Tôi – Giang Thiển Dao – trở thành “ngựa ô” khiến ai cũng kinh ngạc.
Điểm số đủ để đỗ A Đại danh tiếng.
Ngược lại, Lục Kim An phát huy kém.
Chỉ vừa đủ đậu một trường đại học hạng trung.
Cô giáo lấy bài thi của anh làm ví dụ thất bại, còn lấy tôi làm hình mẫu lội ngược dòng.
Lâm Đường thì y như kiếp trước - bỏ thi, vào showbiz. Một lần nữa chọn hào quang, bỏ học vấn.
Nhà tôi mở tiệc ăn mừng, bố mẹ tôi rạng rỡ, họ hàng thi nhau khen tôi giỏi giang.
Điện thoại tôi thì liên tục nhận tin nhắn.
Lục Kim An hỏi:
“Em chọn trường nào?
Là A Đại à? Có phải A Đại không?”
Tôi đoán được anh định làm gì.
Muốn theo tôi tới cùng một thành phố, tìm lại đường sống trong tim tôi.
Kết quả: Tôi chọn W Đại.
Chuyên ngành mũi nhọn, cách trường anh tận 2000 cây số.
Bởi vì… Cuộc đời quá ngắn để sống ở quá khứ.
Tôi còn muốn học thật nhiều, sống thật rộng, đi thật xa.
Tưởng thế là yên, nhưng tháng đầu nhập học, dưới ký túc xá… tôi lại nhìn thấy anh - Lục Kim An - Gầy, hốc hác, cả người như vừa chạy bộ xuyên quốc gia.
Anh nhìn tôi, trong mắt là thứ ánh sáng tắt lịm:
“Dao Dao… Anh xin lỗi.”
Tôi không nói gì, anh tự mình lẩm bẩm như kẻ sám hối:
“Lúc ấy anh day dứt với Lâm Đường.
Anh cứ nghĩ chính lời anh khen cô ta xinh đẹp đã khiến cô ấy thành người nổi tiếng, rồi chết.
Anh ngập trong tội lỗi… rồi mù quáng làm điều ngu ngốc.”
Anh nhìn tôi, tuyệt vọng như người chết đuối bám vào bọt nước:
“Giờ anh mới biết… Người anh luôn yêu… từ đầu đến cuối… chỉ có em.”
“Anh nhớ lại tất cả chỉ để… xin em tha thứ.”
Tôi nhìn anh, gương mặt đau khổ ấy… rất giống cảnh tôi từng chứng kiến khi anh nằm trong bồn tắm, máu đỏ loang nước, tay nắm chặt con dao.
Tôi nhẹ nhàng nói:
“Tôi đã đọc tin nhắn trong điện thoại anh.”
Sắc mặt anh lập tức trắng bệch.
“Anh nói với Lâm Đường: ‘Anh thua rồi. Em đừng chết. Anh sẽ ly hôn với cô ấy.’”
Tôi từng yêu anh, chúng tôi từng cùng nhau gầy dựng mọi thứ.
Nhưng đến cuối cùng, ngày kỷ niệm cưới, tôi nhận được… xác chồng.
“Anh gọi đó là yêu ư?”
Giọng tôi rơi xuống, lãnh đạm như tuyết đầu đông:
“Biến đi, tôi không muốn nhìn thấy anh thêm lần nào nữa.”
Người cùng phòng bảo, họ thấy một người đàn ông đứng dưới ký túc xá suốt cả đêm.
Không nhúc nhích, không nói gì, giống như một bức tượng đá cô độc, mãi mãi đứng lại ở một chương cũ, nơi mà nhân vật nữ chính… đã lật sang trang mới.
16
Tôi từng nghĩ… Lục Kim An sẽ biết điều mà từ bỏ.
Nhưng không, tháng nào anh cũng vượt hơn hai nghìn cây số, chỉ để… nhìn tôi từ xa một lần.
Anh không gọi điện, không nhắn tin.
Chỉ đứng đó - bên kia đường, giữa đám đông, trong mưa bụi hoặc nắng vàng - nhìn tôi lướt qua.
Rồi lặng lẽ rời đi.
Mỗi lần đến, anh đều để lại một món quà.
Khi là hoa hồng.
Khi là chiếc vòng tay hạt ngũ sắc năm xưa.
Có khi là mấy món lưu niệm vụn vặt từ những nơi cách xa vạn dặm:
một tấm postcard từ Hy Lạp, một con búp bê Nga, một chiếc chuông gió Nhật Bản…
Tất cả những gì anh chưa kịp tặng tôi ở kiếp trước, đều được gửi đến lần lượt trong đời này.
Nhưng tôi… không nhận một thứ nào.
Tôi đem vứt hết.
Bởi tôi của hiện tại, không cần chúng nữa, cũng không cần tình yêu trễ nải.
Lần thứ mười anh đến, tôi nhìn thấy bóng lưng anh cô độc dưới ánh đèn đường mờ.
Tôi gọi anh lại.
Ánh mắt Lục Kim An sáng lên, như kẻ khát lâu ngày cuối cùng cũng thấy nước.
Nhưng tôi chỉ nói:
“Anh đừng đến nữa.
Mỗi lần nhìn thấy anh… tôi lại mơ thấy ác mộng.”
Cơn ác mộng nào, chúng tôi đều hiểu, không cần nói rõ.
Sắc mặt anh lập tức tái nhợt, ánh mắt tối đen như màn đêm không trăng.
Rất lâu sau, anh chỉ thấp giọng đáp một chữ:
“Được.”
Từ đó, Lục Kim An giữ lời.
Anh thật sự biến mất khỏi tầm mắt tôi.
Nhưng mỗi năm, vào đúng 0:00 ngày sinh nhật tôi, vẫn có một tin nhắn được gửi đến từ số của anh:
【Chúc Giang Thiển Dao sinh nhật vui vẻ. Năm nào cũng an yên.】
Tôi không trả lời, nhưng tôi cũng không đổi số.
Năm tôi ba mươi, ngày tôi khoác váy cưới bước vào hội trường, tin dữ truyền đến:
Lục Kim An, người từng là chồng tôi ở kiếp trước, người từng yêu người khác đến chết, người từng khóc trước cửa nhà tôi suốt đêm…đã nhảy lầu từ tầng thượng bệnh viện tâm thần.
Tin nhắn cuối cùng không gửi đến điện thoại, mà là một lá thư vô danh, không ký tên, được chuyển tới tận tay tôi đúng ngày cưới.
Bên trong chỉ viết:
“Của kiếp này.
Của kiếp trước.
Tất cả… Tôi trả lại em rồi.”
Một buổi chiều mùa thu.
Lá ngô đồng vàng ửng rơi xuống lòng bàn tay tôi.
Tôi ngẩng đầu, ánh nắng đọng trên hàng mi, khẽ thì thầm:
“Tạm biệt.”
“Tạm biệt.
Mãi mãi không gặp lại.”
Hết
Gợi ý cá nhân hóa dành riêng cho bạn.
Dựa trên hoạt động đọc của bạn và xu hướng cộng đồng
Bình luận