Tái Hợp Ở Luân [...] – Chương 1

Một năm trước, tôi bỏ đi không một lời từ biệt.

Chấm dứt mối quan hệ hoang đường giữa tôi và Chu Ngôn Lễ ngay dưới mí mắt cha mẹ.

Một năm sau, trong hiệu thuốc ở Luân Đôn.

Anh lạnh mặt, giật lại vỉ thuốc tránh thai trên tay tôi, đặt về kệ.

“Bảo thằng đàn ông đó cút.”

“?”

“Ngay cả việc tránh thai cũng phải để con gái xử lý sau này, thế mà gọi là đàn ông à?”

Tối hôm đó, tôi nhận được nguyên một thùng bao siêu mỏng 001.

Trên đó còn ghi: “Coi như anh tài trợ.”

Khi người ta cạn lời, thật sự chỉ biết bật cười.

Chỉ là sau đó, anh xé nát chiếc váy ngủ mới mua của tôi.

Và đem hết đống kia dùng lên chính bản thân anh.

1

Để bản thân có trạng thái tốt nhất cho buổi triển lãm tranh ba ngày sau, tôi đến hiệu thuốc mua thuốc tránh thai loại ngắn hạn, định trì hoãn kỳ kinh.

Vừa lấy một hộp thuốc tránh thai từ kệ xuống, cổ tay tôi liền bị một bàn tay nắm chặt.

Một bóng dáng cao ráo che khuất ánh sáng phía bên trái.

Chu Ngôn Lễ mím môi, không nói lời nào.

Anh giật lại hộp thuốc tránh thai trong tay tôi, dứt khoát đặt về kệ, rồi kéo tôi đi thẳng ra khỏi hiệu thuốc.

“Buông ra!”

“Chu Ngôn Lễ, anh làm gì vậy?”

Tôi bị anh kéo đi theo sau, mà anh cứ luôn quay lưng về phía tôi, chẳng trả lời câu nào.

Cho đến khi tôi đau quá, xoay cổ tay bị anh nắm chặt:

“Buông tôi ra! Anh làm tôi đau rồi!”

Nghe vậy, anh mới chịu thả tay.

Hai chúng tôi đứng đó, bốn mắt nhìn nhau, không khí cứng đờ trong thoáng chốc.

Anh nhíu mày, lồng ngực phập phồng vì tức giận, nhưng vẫn cố kìm chế, đè nén cơn giận mà mở miệng:

“Hắn là ai?”

“Không mua nổi bao à?”

“Ngay cả việc tránh thai cũng phải để con gái xử lý sau, thế mà gọi là đàn ông à?”

2

Tôi cạn lời, lạnh lùng nhếch môi cười.

Anh lạnh giọng buông ra hai chữ: “Nói đi.”

“Anh muốn tôi nói gì?”

“Anh lấy tư cách gì để chất vấn tôi đây?”

“Hửm? Người anh trai trên danh nghĩa?”

“Có cần tôi nhắc lại không, từ ngày tôi rời khỏi nhà họ Chu, anh chẳng còn là gì nữa hết?”

“Hay là… với tư cách bạn giường cố định trước đây?”

Tôi bước lên một bước, thẳng thắn đối diện với ánh mắt anh.

Anh nhíu chặt mày, trong mắt thoáng qua một tia đau đớn hiếm thấy.

Giọng trầm lạnh: “Em xem mối quan hệ của chúng ta như thế sao?”

Tôi bật cười khẩy: “Nếu không thì là gì?”

“Đây chẳng phải là thỏa thuận mà chúng ta đã đạt được suốt những năm qua sao?”

Anh bất lực thở ra, cố bình tĩnh lại.

Đổi giọng, anh kiềm chế nói:

“Anh không quan tâm hắn là bạn trai em, hay là…”

“Hay là gì?”

Tôi nhìn anh chằm chằm không chớp mắt.

Anh ngừng một lát, rồi nói tiếp:

“Hay là sex partner của em.”

“Dù thế nào, em cũng nên biết tự bảo vệ mình.”

Tôi thấy vừa buồn cười, vừa nhói trong lòng.

Tiến thêm một bước, ngẩng đầu nhìn anh:

“Vậy nên, anh trai tốt của tôi, anh đến Luân Đôn chỉ để dạy dỗ tôi một bài sao?”

“Đúng, mắt nhìn đàn ông của tôi chẳng ra gì, chuyện này chắc anh rõ hơn ai hết.”

“Bằng không thì cũng đâu phí nhiều năm trời mà dây dưa không dứt với anh, phải không?”

Ánh mắt anh khẽ dao động, hàn ý trong mắt lại càng dữ dội.

“Phí ư?”

“Vậy nên đây chính là lý do em bỏ đi không lời từ biệt một năm trước sao?”

“Vì thấy phí thời gian, nên ngay cả một cơ hội nói chuyện đàng hoàng cũng không cho, phải không?”

Đôi mắt đã khiến tôi chìm đắm bao đêm nay, lúc này lại ẩn chứa những cảm xúc phức tạp khó đoán.

Tôi im lặng, anh tiếp tục truy hỏi:

“Sao không nói gì nữa?”

Tôi quay đầu đi, cổ họng nghẹn đắng.

“Nói gì đây? Nói về chuyện anh mấy năm nay đã dụng tâm thế nào để khiến tôi thích anh?”

“Nói về việc anh ung dung ra sao khi duy trì mối quan hệ không thể công khai này?”

“Hay nói về việc anh đã âm thầm dùng đủ loại thủ đoạn để khiến tôi đau khổ?”

……

3

Tôi và Chu Ngôn Lễ là anh em trong một gia đình tái hôn.

Vài năm trước, cha anh và mẹ tôi lần lượt phản bội gia đình mình.

Họ đến với nhau, rồi kết hôn.

Để bày tỏ sự bất mãn với cha mẹ, chúng tôi đã làm đủ chuyện vượt giới hạn dưới cùng một mái nhà.

Chỉ là, khởi đầu của tôi ẩn chứa tình cảm ngây ngô của thiếu nữ.

Còn khởi đầu của anh lại bắt nguồn từ sự trả thù.

Tôi từng nghĩ chúng tôi cùng một chiến tuyến.

Nhưng cuối cùng lại nực cười phát hiện, tôi cũng là một trong những mục tiêu anh muốn hủy hoại.

Vì vậy, anh lúc gần lúc xa, khi lạnh khi nóng.

Những chi tiết mà tôi tưởng anh yêu tôi, tất cả đều là lớp ngụy trang được anh tính toán kỹ lưỡng.

Anh dày công bày trò, phá vỡ kỳ vọng của mẹ tôi, phá hỏng cơ hội vào Hoàng Nghệ của tôi.

Kết quả, ngược đời thay, tôi lại học được đúng chuyên ngành kiến trúc mà mình yêu thích.

Mọi chuyện kết thúc một cách kịch tính vào đêm mẹ tôi suýt sảy thai.

Cha mẹ bắt gặp chúng tôi tận mắt.

Cha anh trong lúc giằng co đã vô tình đẩy ngã mẹ tôi.

Cũng trong đêm ấy, tôi và Chu Ngôn Lễ mới biết, mẹ tôi đang mang thai.

Đứa trẻ trong bụng mang dòng máu giống với tôi và Chu Ngôn Lễ.

Mẹ tôi cầu xin tôi đừng phá vỡ hạnh phúc mà bà phải khó khăn lắm mới có được.

Hạnh phúc ư? Một thứ hạnh phúc được xây dựng trên việc hủy hoại người khác?

Thật nực cười, thật hoang đường.

Sau đó, tôi bỏ đi không lời từ biệt.

Lấy cớ đi công tác vài ngày ở Luân Đôn, rồi âm thầm nhập cư sang đây.

Chu Ngôn Lễ nói muốn tiễn tôi, bảo đợi tôi về sẽ nói chuyện rõ ràng.

Nhưng tôi cố tình báo sai giờ chuyến bay mình rời đi, rồi cắt đứt mọi liên lạc với quê nhà.

4

Trước cửa hiệu thuốc, chúng tôi giằng co một hồi.

Có lẽ thấy cãi vã cũng vô ích, anh ra đường bên cạnh lái xe định đưa tôi về nhà.

Nhân lúc anh đi lấy xe, tôi rẽ sang con phố khác, tự gọi taxi về nơi ở của mình.

Chưa đầy một tiếng sau khi về đến nhà, tôi nhận được một kiện hàng.

Tôi tò mò mở ra, bên trong là một thùng bao siêu mỏng 001 cùng một hộp thuốc.

Trên cùng là một tấm thiệp:

【Anh đã hỏi bác sĩ bạn anh ở đây, loại thuốc này tác dụng phụ ít nhất.

Sau này đừng uống lung tung nữa.

Còn mấy thứ kia, coi như anh tài trợ.

Cuối cùng, bảo thằng đàn ông đó cút đi.】

Nhìn nét chữ quen thuộc trên tấm thiệp, tôi đứng sững, cạn lời đến cực điểm.

Ha, lúc con người cạn lời thật sự chỉ biết bật cười.

Bảo người ta cút, xong lại gửi cả đống bao đến? Bệnh gì vậy, cái người này.

5

Vài ngày sau đó, tôi bận tối mặt vì triển lãm tranh, không gặp lại Chu Ngôn Lễ nữa.

Chắc là anh đã về nước rồi nhỉ.

Nghĩ vậy mà tim tôi bỗng thấy trống rỗng đến lạ.

Đúng lúc tôi còn đang ngẩn người, nhìn nhân viên lần lượt tháo dỡ từng bức tranh xuống, người phụ trách gọi tên tôi.

Anh ấy tên Aron, là người Hoa quốc tịch Anh.

Những năm trước, khi tôi sang Luân Đôn du học, chúng tôi từng là bạn học.

“Lâm Kiều, sao lại ngây ra thế?”

“Gọi cậu mấy lần mà không đáp. Mấy ngày nay vất vả rồi.”

Anh ấy vỗ nhẹ vai tôi.

“À đúng rồi, giới thiệu với cậu, đây là nhà đầu tư cho triển lãm lần này, cũng là một người Hoa.”

Khi nhìn thấy bóng lưng ấy, tim tôi lại vô thức khựng mất nửa nhịp.

Cho đến khi anh quay người lại, bốn mắt chạm nhau.

Aron nhận ra sự khác thường của tôi, quan tâm nhìn tôi.

Anh nhẹ nhàng khoác tay lên vai tôi, ghé sát tai khẽ hỏi:

“Sao thế?”

Ánh mắt Chu Ngôn Lễ trượt từ gương mặt tôi xuống bờ vai phải - nơi Aron đang đặt tay.

Trong mắt anh thoáng qua vẻ khó chịu, sau đó bước đến trước mặt chúng tôi.

Anh cong môi nở nụ cười lịch sự nhưng vô cảm, như thể trận cãi vã đêm hôm ấy chưa từng xảy ra.

“Cách bố trí và thiết kế của triển lãm rất độc đáo.”

“Chúc mừng em, cuối cùng cũng làm được điều mình muốn.”

Aron ngạc nhiên nhìn qua lại giữa hai chúng tôi.

“Hai người… quen nhau à?”

Chu Ngôn Lễ không trả lời, chỉ nhìn tôi chằm chằm, như đang chờ xem tôi sẽ nói gì.

Sau vài giây im lặng, tôi mỉm cười, quay sang Aron: “Giới thiệu với cậu, đây là anh trai tớ.”

Nghe vậy, Aron rõ ràng sững người.

Nhưng vẫn lễ phép trao đổi vài câu chào hỏi.

Bình luận


  • Chưa có bình luận nào.

Truyện liên quan

Đăng nhập





Đang tải...