“Xong rồi bôi thuốc mỡ.”
Đi đến cửa phòng tắm, anh còn quay lại nhắc thêm:
“Cố nhịn, đừng gãi.”
Anh vừa nói câu đó, tôi vừa nghiêng người cố với tay gãi mấy nốt mẩn đỏ ở lưng.
Chuyện tôi bị mề đay này, đến cả mẹ tôi cũng không biết.
Đó là hồi ba mẹ vừa ly hôn, tôi mới chuyển vào nhà họ Chu.
Áp lực tinh thần quá lớn, đêm ngủ không ngon, thế là mề đay bùng phát dữ dội.
Đêm đầu tiên phát bệnh cấp tính, chính Chu Ngôn Lễ đưa tôi đi cấp cứu.
Về sau cũng tái phát vài lần, nhiều đến mức… ngay cả anh còn rành cách xử lý hơn cả tôi.
Anh giúp tôi xả nước ấm tắm, bôi thuốc mỡ, nấu cháo đậu đỏ ý dĩ.
Lo tôi nửa đêm không nhịn được mà gãi, nên anh cứ nắm tay tôi cả đêm để tôi ngủ yên.
13
Tắm xong, anh cầm thuốc mỡ bước vào phòng tắm.
Tôi quay lưng về phía anh, đứng trước gương.
Anh đưa tay vén tóc tôi sang một bên, giống như mọi lần trước đây.
Đầu ngón tay mát lạnh nhẹ nhàng lướt qua từng tấc da sau lưng tôi.
Cảm giác da chạm da khiến mọi ký ức ngủ quên đồng loạt ùa về.
Thuốc mỡ mát dịu dần thay thế đi cảm giác nóng rát trên lưng.
Khi bôi đến giữa lưng, anh dừng tay, dùng ngón tay móc nhẹ dây váy ngủ của tôi, quen thuộc kéo nó trượt xuống thêm chút nữa.
Tôi theo phản xạ giữ tay anh lại.
Anh khẽ ngước mắt, qua gương nhìn tôi, giọng trầm thấp:
“Phía dưới vẫn còn chưa bôi đến.”
Tôi do dự một lúc, rồi từ từ xoay người, đối diện với anh.
Trong đôi mắt vốn luôn lạnh nhạt ấy, giờ đây lại chứa đầy dịu dàng.
Có lẽ do tác dụng của rượu, hoặc cũng có thể là vì màn đêm vốn dễ phóng đại sự yếu đuối của con người.
Lý trí tôi bắt đầu sụp đổ.
Vì vậy, tôi kéo cổ áo sơ mi của anh, kiễng chân hôn lên môi anh.
14
Anh hơi sững lại.
Một nụ hôn nhẹ như chuồn chuồn lướt nước.
Anh cúi mắt, dò xét ánh nhìn của tôi, như muốn từ đó tìm ra một chút dao động mong manh nào đó.
Tôi nắm lấy cổ áo anh, hôn thêm lần nữa.
Còn mạnh mẽ cắn một cái lên môi anh.
Anh khẽ nhíu mày vì đau.
Ngay sau đó, tôi bị anh kéo mạnh vào lòng.
Anh cúi đầu, phản công chủ động, hôn tôi thật dữ dội.
Như ai đó bất ngờ châm một mồi lửa vào đống củi khô, ngọn lửa bùng lên, cháy đến “lách tách” vang dội.
Tôi ôm lấy cổ anh, hơi thở cả hai đều trở nên nóng bỏng.
Nụ hôn của anh trượt từ môi tôi xuống cằm, rồi đến cổ…
Khi tôi sắp nghẹt thở, anh bế tôi đặt lên bồn rửa mặt.
Rồi lại nghiêm túc nhìn sâu vào mắt tôi.
Tôi vô thức né tránh, cúi đầu cởi cúc áo sơ mi của anh.
Anh nhận ra điều khác thường, liền giữ chặt tay tôi.
“Chúng ta nói chuyện đi.”
“Về chuyện một năm trước, về…”
“Tôi không muốn nói.”
Tôi cắt ngang lời anh, ngẩng đầu lên, cười khẽ đầy khinh miệt:
“Tôi sớm đã không còn để tâm nữa rồi.”
15
Một năm trước, tôi vô tình nghe được cuộc trò chuyện của anh với Kỷ Triết.
Kỷ Triết là anh em chí cốt của anh.
Tôi nghe thấy chính miệng Chu Ngôn Lễ nói, sở dĩ anh tốt với tôi như vậy, chỉ là để dẫn tôi vào bẫy mà thôi.
Hóa ra anh sớm đã nhìn thấu tình cảm của tôi dành cho anh.
Hóa ra năm đó, khi anh vì tôi mà đánh nhau với đám lưu manh, bất chấp bỏ lỡ buổi họp cổ đông quan trọng của nhà họ Chu, tất cả những chi tiết khiến tôi cảm động ấy, chỉ là một phần trong kế hoạch đưa tôi tự nguyện bước vào cạm bẫy anh giăng ra.
Vì thế, khi tôi lấy hết can đảm đề nghị:
“Hay là chúng ta bắt đầu một mối quan hệ bình thường, như những cặp đôi khác đi?”
Anh chỉ thản nhiên nói:
“Anh không muốn để quan hệ giữa chúng ta trở nên phức tạp.”
Hôm đó, chúng tôi bị cha mẹ bắt gặp, cũng chính là ngày mẹ tôi suýt sảy thai.
Bên ngoài phòng bệnh, tôi từng hy vọng anh có thể thẳng thắn với tôi.
Nhưng anh lại chẳng nói gì.
Tôi lừa anh rằng mình phải đi công tác ở Luân Đôn.
Thực ra, lúc ấy tôi đã nhen nhóm ý định rời đi hoàn toàn.
Anh nói đợi tôi công tác về rồi chúng ta sẽ nói chuyện rõ ràng.
Ha, nhưng dựa vào cái gì chứ?
Dựa vào cái gì mà từng bước trong mối quan hệ này đều do anh kiểm soát?
Dựa vào cái gì mà anh lúc nào cũng ung dung, nắm trọn quyền chủ động?
Dựa vào cái gì mà chỉ khi anh muốn mở miệng thì mới được nói?
Tôi thật sự đã quá chán ngấy cái mối quan hệ mất cân bằng này rồi.
Chán đến cực điểm.
16
“Không để tâm?”
“Đây chính là lý do em bỏ đi không một lời từ biệt sao?”
Tôi dứt khoát đáp:
“Đúng.”
Anh im lặng.
“Vậy còn nụ hôn vừa rồi, tính là gì?”
Tôi bật cười lạnh lùng:
“Tính là gì à?”
“Trước khi hỏi tôi, anh không tự hỏi mình trước sao?”
“Anh lặn lội đến tận Luân Đôn, nào là mang bao đến, nào là đưa thuốc.”
“Ngay cả chuyện đầu tư triển lãm này, chắc cũng chẳng phải trùng hợp đúng không? Đây cũng nằm trong tính toán của anh chứ gì?”
“Anh làm tất cả những điều này vì cái gì?”
“Chẳng phải là chỉ để được như vừa rồi sao?”
“Bây giờ tôi thuận theo ý anh rồi, sao anh lại không vui nữa?”
“Dù sao hiện giờ tôi cũng đang độc thân, vậy thì cứ như trước kia.”
“Đừng ai để tâm, mỗi người cần gì thì lấy nấy, thế nào?”
17
Anh lặng thinh nghe tôi nói hết những lời này.
Chắc chắn là tôi không còn tỉnh táo, bởi tôi lại nhìn thấy trong mắt anh thoáng qua nỗi đau hiếm thấy.
Anh mấp máy môi, dừng rất lâu mới cất tiếng, giọng khàn khàn:
“Trước đây là anh khốn nạn, đã làm nhiều chuyện khiến em tổn thương.”
“Nhưng hôm đó, ở bên ngoài bệnh viện, anh đã nói đợi em về rồi chúng ta sẽ nói chuyện rõ ràng.”
“Anh nghiêm túc mà.”
“Em biết không… anh chưa bao giờ từng sợ hãi đến vậy…”
Anh cúi đầu, im lặng rất lâu.
“Sợ rằng mình sẽ mất em… mất hoàn toàn.”
Cổ họng tôi như bị chặn nghẹn, đau nhức.
Cảm giác xót xa không tên trào dâng tận đáy lòng.
Một lúc sau, tôi nén tất cả xuống, bình tĩnh nói:
“Nhưng tôi không còn cảm giác với anh nữa.”
Nghe vậy, anh chậm rãi ngẩng đầu, đôi mắt đầy ắp cô đơn và đắng chát.
Tôi rút tay mình ra khỏi tay anh:
“Đã không làm gì thì anh đi đi.”
Đêm đó, sau khi anh rời đi, tôi bước vào bếp.
Trong nồi đất vẫn còn cháo đậu đỏ ý dĩ anh vừa nấu.
Những cảm xúc vừa bị đè nén phút chốc dội ngược trở lại.
Tôi đứng yên một chỗ, nước mắt lặng lẽ rơi.
Cuối cùng, tôi ngồi sụp xuống, khóc đến nỗi không thể tự kiềm chế được nữa.
18
Lần tiếp theo gặp Chu Ngôn Lễ là ở tiệc sinh nhật của nhà thiết kế Celine.
Ngoài anh ra, còn có cả Kỷ Triết - Người bạn thân nhất của anh.
Anh ta sao cũng ở Luân Đôn?
Qua một nhóm bạn, Chu Ngôn Lễ và Kỷ Triết đứng đối diện tôi.
Kỷ Triết nhìn qua đám đông, cười với tôi, giơ ly chào.
Đứng cạnh tôi, Aron nghiêng người sát tai tôi, khoảng cách thân mật như một cặp tình nhân.
Anh ấy khẽ hỏi:
“Bạn từ trong nước à?”
Từ sau triển lãm hôm đó, một loạt hành động khác thường của Aron, tôi không phải không nhận ra.
Đúng lúc tôi gật đầu, thì Kỷ Triết và Chu Ngôn Lễ đã bước tới.
“Lâu quá không gặp, Lâm Kiều, càng ngày càng xinh ra đấy.”
Tôi mỉm cười gật đầu:
“Lâu rồi không gặp.”
Tính cách của Kỷ Triết rất khác Chu Ngôn Lễ.
Đều là những gương mặt đẹp trai nổi bật trong đám đông, nhưng anh ta lại cởi mở, vui vẻ, miệng ngọt, rất biết cách làm con gái vui.
Chu Ngôn Lễ đứng cạnh anh ta, im lặng không nói.
Kỷ Triết cười, đưa mắt nhìn sang Aron:
“Vị này là? Bạn trai à?”
Tôi còn chưa kịp trả lời, Aron đã nhanh hơn một bước:
Anh ấy đưa tay ra:
“Xin chào, gọi tôi là Aron được rồi.”
Kỷ Triết hứng thú liếc nhìn Chu Ngôn Lễ.
Anh quay mặt đi, ngửa đầu uống một ngụm rượu.
19
Tôi lấy cớ đi vệ sinh.
Khi bước ra, đúng lúc bắt gặp Celine và mấy cô bạn đang đứng trước gương dặm lại lớp trang điểm.
Một người bạn trêu:
“Ôi, vòng tay mới của Bvlgari à?”
“Anh đẹp trai nào tặng thế?”
“Không phải là anh chàng mới quen hôm nọ đấy chứ? Có tình ý rồi nha.”
Celine cười khẽ, làm bộ trách móc:
“Có tình ý gì chứ, chỉ là mấy hôm nay đi ăn với nhau hai bữa thôi.”
“Hôm đó đi dạo trung tâm thương mại, anh ấy cứ khăng khăng đòi mua cho.”
Cô bạn liền trêu:
“Ôi chao, mới quen mà đã đòi tặng quà đắt vậy rồi, bảo chỉ là bạn bè, ai mà tin nổi.”
“Bạn bè à, hay là ‘bạn môi’ đấy~”
Celine không phủ nhận, chỉ cười khẽ, rồi quay sang khoác tay tôi:
“Lâm Kiều, tối nay rủ cả anh cậu với bạn anh ấy, kết thúc tiệc qua nhà tớ ngồi chơi nhé.”
“Tôi… lát nữa xong còn phải làm chút việc, mọi người cứ đi đi.”
“Thấy chưa, còn bảo không có gì, đã rủ về nhà rồi kia kìa. Ý đồ rõ rành rành.”
“Đúng đó, Lâm Kiều đừng đi với cô ấy, coi chừng cô ấy vì trai mà bỏ bạn luôn đấy!”
“Xì, nói gì vậy, mình là loại người đó sao!”
20
Trong lúc mọi người đang chơi trò chơi, Kỷ Triết bước đến bên cạnh tôi.
“Sao không tham gia với mọi người?”
“Ừ, chút nữa tôi qua.”
Sau vài câu xã giao, tôi hỏi:
“Anh sang Luân Đôn công tác à?”
Anh nhún vai:
“Ừ, e là sau này phải thường xuyên qua đây.”
“Có hạng mục gì ở Luân Đôn sao?”
Nghe vậy, anh quay sang nhìn tôi, lộ vẻ khó tin:
“Chẳng lẽ em còn chưa biết gì à?”
Bình luận