Anh trai mười tuổi của tôi đã trọng sinh. Việc đầu tiên anh làm khi quay về là bỏ cho tôi – đứa em gái mới năm tuổi – một liều thuốc mê thật nặng. Anh dẫn tôi ra thị trấn, giao cho một ông lão rách rưới, lưng cõng bao rác. “Ông nuôi nó lớn, nó sẽ là của ông.” Nói xong, anh quay lưng bỏ đi, không hề ngoảnh lại. “Đừng trách tôi tàn nhẫn, là các người không dung nổi Đại Nha.”
Bạn có thể để lại đánh giá chi tiết bên dưới. Phần này dành cho bình luận của độc giả và không liên quan đến đánh giá 5 sao ở đầu trang.
Chưa có đánh giá nào.
Bình luận