Nhìn con mèo run cầm cập, tôi định gỡ áo khoác anh để quấn cho nó.
Anh dường như đoán trước được, lập tức giữ tay tôi lại:
“Em cứ đắp đi.”
Nói rồi, anh lấy từ dưới chân một chiếc sơ mi mới mua, còn chưa cắt tag, giá trên nhãn là năm con số.
Anh xé tag, cẩn thận bọc con mèo trong chiếc áo rộng đó, dịu dàng vỗ vai tôi:
“Đừng lo, sắp tới rồi.”
Rất nhanh, chúng tôi đến bệnh viện thú y.
Mèo con được đưa vào phòng cấp cứu, tim tôi mới tạm ổn lại.
Trình Hựu đưa tay đặt lên trán tôi:
“Sao nóng thế này?”
Tôi hoa mắt chóng mặt, chỉ kịp nghĩ: Xong rồi.
Vừa thả lỏng, tôi lập tức lảo đảo, đứng không vững mà ngã sang một bên.
Hình phạt vì trái nhân thiết… đến rồi.
8
Cơn sốt cao kéo dài suốt đêm, mãi đến ban ngày mới hạ xuống được chút ít.
Trình Hựu bảo dì giúp việc nấu cháo, nhưng tôi chẳng có chút khẩu vị nào nên không ăn.
Chiều, anh về nhà, thấy tôi vẫn nằm trên giường:
“Đỡ hơn chưa?”
“Đỡ rồi.” Tôi ho khẽ hai tiếng, rồi lại hỏi: “Con mèo sao rồi, ổn không?”
Anh mở điện thoại, cho tôi xem video con mèo ngoan ngoãn uống sữa:
“Nó ổn, giờ vẫn đang ở bệnh viện thú y.”
Tôi thở phào nhẹ nhõm: “Tốt quá, hú hú hú.”
Tôi còn định xem thêm thì anh đã nhấn nút tắt màn hình:
“Đừng xem nữa, nghỉ ngơi nhiều đi.”
Có lẽ anh thấy phần cơm tôi để nguyên chưa động, bèn hỏi:
“Chưa ăn cơm à?”
Tôi lắc đầu: “Trưa không có khẩu vị.”
“Cả ngày chưa ăn gì?” Lông mày anh nhíu lại, “Giờ thấy đói chưa?”
Thấy mình đỡ hơn rồi, tôi gật đầu: “Có rồi.”
Trình Hựu đại phát từ bi, mang cháo đến, đặt trên tủ đầu giường.
“Ăn đi.”
“Vâng ạ.”
Rồi hai chúng tôi cứ thế… tròn mắt nhìn nhau ba phút.
Trình Hựu: “?”
Tôi thật sự muốn ăn mà.
Nhưng hệ thống lại nhảy ra: 【Trong tình huống ốm yếu, thiên kim kiêu kỳ cần được người khác đút ăn.】
Tôi không muốn lại bị phạt, đành cứng mặt:
“Tay em… không còn sức.”
“…” Gương mặt anh thoáng hiện vẻ trống rỗng: “Không phải là ý tôi nghĩ đấy chứ?”
Tôi gật đầu: “Chắc đúng là ý anh nghĩ đấy.”
Trình Hựu im lặng vài giây, trông như đang đấu tranh nội tâm dữ dội. Cuối cùng anh thở dài như nhận mệnh, múc một thìa cháo, đưa đến bên môi tôi.
Bụng tôi đói meo, nhưng… miệng vẫn chẳng hé ra nổi.
Anh nhíu mày: “Lại sao nữa, tiểu thư?”
Tôi như chết tâm, lặp lại câu hệ thống vừa bảo:
“Có hành.”
“Cái gì?”
“Có hành…” Tôi không dám nhìn mặt anh, sợ bị anh bắn tia laser chết tại chỗ, “Em không ăn hành.”
Trình Hựu im luôn.
Vài giây sau, tôi len lén liếc nhìn anh.
Tưởng anh sẽ nổi điên bỏ thêm thuốc xổ vào cháo, nào ngờ… Trình Hựu cúi đầu, nghiêm túc nhặt hành trong cháo ra.
Nhìn gương mặt nghiêng yên tĩnh của anh khi chăm chú nhặt hành, tim tôi không hiểu sao đập nhanh hơn mấy nhịp.
Quả nhiên, “hiền thục” là liệu pháp làm đẹp tốt nhất cho đàn ông.
“He he.” Tôi vội chuyển hướng suy nghĩ, ra sức nịnh bợ:
“Anh thật tốt, anh là soái ca đẹp trai nhất thế giới!”
Anh chẳng buồn ngẩng đầu, vẫn tập trung nhặt hành:
“Trừ câu đó ra, em còn biết nói gì nữa không?”
Tôi lập tức đọc vanh vách bài “cầu vồng bảy sắc” đã học thuộc:
“Anh chính là bộ bốn trừ ba, đẹp trai thêm một bậc!
“Anh đẹp trai đến mức như kỳ tích tỉ lệ vàng của Venus! Em muốn vừa khóc vừa gào, chui từ dưới Ngũ Hành Sơn ra, chạy khắp Ngũ Nhạc rồi trèo lên Everest, làm cú quỳ xoắn ốc! Vì dung nhan anh mà em khóc, nước mắt chảy thành Trường Giang, Hoàng Hà, Thái Bình Dương tưới mát cả Trung Quốc!”
Trình Hựu nhặt xong hết hành, múc một thìa cháo đút vào miệng tôi:
“Bớt ba hoa, ăn đi.”
9
Sau khi mèo con xuất viện, Trình Hựu liền đón nó về nhà.
Đó là một con mèo trông chẳng đẹp chút nào, nhưng tôi lại cực kỳ thích nó, còn đặt tên cho nó là “Tiểu Mi”.
Ban đầu, Trình Hựu phản đối gay gắt, vì tôi bị dị ứng lông mèo.
Thật ra vốn dĩ tôi không hề bị dị ứng, đây là hình phạt vì tôi làm trái nhân thiết.
Bởi nguyên bản Lâm Thính nếu nuôi mèo, chắc chắn phải nuôi loại mèo quý hiếm, ít nhất cũng từ 4 con số trở lên, chứ không phải một con mèo hoang gầy yếu, chẳng mấy ai để mắt như Tiểu Mi.
Nhưng tôi lại thích Tiểu Mi lắm, trong mắt tôi, nó là chú mèo đáng yêu nhất thế giới.
“Không được! Em không thể xa Tiểu Mi!” Tôi bám dai như đỉa, “Anh nghe đi, vừa rồi nó gọi em là mẹ đó! Bé con à~ Mẹ nhớ con đến mức cả ngày chỉ ăn được ba bữa chính, một bữa trà chiều và một bữa khuya thôi đó!”
Trình Hựu hoàn toàn bó tay, đành phải đồng ý.
Anh còn mua hẳn một máy lọc không khí đắt đỏ, dặn dì giúp việc tăng tần suất dọn dẹp, thậm chí đặt lịch cho tôi đi tiêm thuốc giảm dị ứng.
Tôi cảm động đến nước mũi nước mắt giàn giụa, suýt chút nữa định lấy thân báo đáp.
Nhưng nghĩ lại, chắc Trình Hựu không hề muốn tôi lấy thân báo đáp đâu, thế là thôi.
Cho đến một hôm, Trình Hựu vô tình nhắc:
“Tuần sau sinh nhật em họ anh, sẽ tổ chức tiệc.”
Tôi lập tức nhớ ra, em họ anh - Tần Trăn - chính là nam chính!
Còn Trình Hựu, chính là ở buổi tiệc sinh nhật đó mới gặp nữ chính Trần Tử Nguyệt.
Trần Tử Nguyệt là kiểu bạch liên hoa kiên cường, dũng cảm và lương thiện, trái ngược hẳn với hình tượng nữ phụ độc ác ban đầu.
Đúng rồi! Tôi có thể ghép đôi hai người họ để báo đáp Trình Hựu mà!
Lúc này, Trần Tử Nguyệt và Tần Trăn mới chỉ là đồng nghiệp xã giao, đào tường chắc dễ thôi.
Yên tâm đi, Trình Hựu! Em nhất định giúp anh từ nam phụ lật kèo thành nam chính!
Vì có hôn ước với Trình Hựu, tôi cũng nhận được thiệp mời.
Nhưng đến ngày tổ chức sinh nhật Tần Trăn, tôi vừa định lên xe đi cùng Trình Hựu thì lại bị anh chặn lại.
“Vì sao chứ!”
“Cô nghĩ đẹp quá nhỉ.” Anh hừ lạnh, “Ngồi xe vị hôn phu, đi dự sinh nhật người cô thích, cô tính một chân đạp hai thuyền à?”
Tôi ngớ ra.
Cái gì mà một chân hai thuyền chứ!
Nhưng sau khi biết tôi chẳng chuẩn bị quà gì, còn định tới bữa tiệc để ăn chùa uống ké và vặt sạch lông cừu Tần Trăn, sắc mặt anh liền dịu lại, vui vẻ cho tôi lên xe.
Ha, lòng dạ đàn ông đúng là như kim đáy biển.
Vừa bước vào biệt thự, tôi lập tức bỏ mặc Trình Hựu, chạy đi tìm Trần Tử Nguyệt khắp nơi.
Tìm mãi mới thấy cô ấy đứng ở góc cầu thang, vẻ mặt u sầu nhìn hộp quà trong tay.
Tôi hồ hởi bước tới:
“Sao không vào trong?”
Thấy tôi, cô ấy hơi ngẩn ra, do dự rồi nói:
“Tôi… có hơi ngại.
“Quà của mọi người hình như đều đắt tiền lắm.” Cô mím môi, “Quà của tôi… có vẻ rẻ quá…”
Trần Tử Nguyệt xuất thân bình thường, nên khi đối mặt với Tần Trăn giàu có, cô ấy luôn tự ti.
Tôi nhìn hộp quà được gói đẹp đẽ:
“Cô tốn bao nhiêu vậy?”
Cô đỏ mặt:
“Đừng chê cười nhé… hơn 2000 thôi.”
Tôi: “Cái gì cơ!”
Cô tưởng tôi chê ít:
“Có lẽ so với mọi người thì đúng là hơi ít…”
“Quá nhiều thì có!” Tôi cắt ngang, “Sao lại tiêu nhiều thế cho đàn ông vậy! Cô biết tôi tặng bao nhiêu không?”
Trần Tử Nguyệt nghi hoặc lắc đầu.
Tôi giơ tay làm thành số “0”:
“Ha ha! Một quả trứng ngỗng to!”
Cô: “……”
10
Nhờ có tôi làm “tấm đệm”, Trần Tử Nguyệt rõ ràng tự tin hẳn lên.
Cô lấy hết can đảm đi tặng quà, còn tôi thì bắt đầu công cuộc ăn chực uống ké của mình.
Hệ thống định ngăn cản, nhưng lập tức bị tôi phản pháo:
【Sao hả! Tiểu thư nhà giàu ăn thêm vài cái bánh velvet đen thì có gì sai chứ!】
Đúng lúc tôi đang ăn đến dĩa gan ngỗng trứng cá muối thứ ba, một cô gái bước tới.
Cô ta nhìn tôi với ánh mắt khinh miệt:
“Ơ kìa, chẳng phải đây là Lâm Thính sao? Sao hả, sau khi phá sản thảm đến mức phải tới đây ăn chực uống ké à?”
Tôi liếc nhìn gương mặt lạ hoắc đó, hệ thống nhanh chóng nhắc nhở:
【NPC ác độc số một: Hà Vũ, trước từng chơi chung với cô, nhưng sau khi cô phá sản thì quay sang giẫm thêm một chân.】
Ồ, là NPC à, thế thì không đáng bận tâm.
Tôi ít nhất cũng là nữ phụ hẳn hoi, ai lại đi chấp nhặt với NPC cơ chứ.
Không thèm để ý cô ta, tôi tiếp tục gắp thêm hai lát thịt nguội Tây Ban Nha nhét vào miệng.
Thấy tôi không phản ứng, Hà Vũ càng lấn tới:
“Lâm Thính, cô không thấy mất mặt à? Tần Trăn ghét cô như thế, cô còn tự rước nhục tới đây?”
Chưa kịp mở miệng, Trần Tử Nguyệt bất ngờ lao đến đứng chắn trước mặt tôi, nghiêm giọng bảo vệ:
“Cô sao lại nói chuyện kiểu đó!”
Bị cô ấy quát, Hà Vũ giận tím mặt, giọng cao vút:
“Cô là cái thá gì mà dám nói tôi? Cô biết tôi là ai không?”
Trần Tử Nguyệt dõng dạc:
“Dù cô là ai đi nữa cũng không được phép nói người khác như vậy!”
Có lẽ tức quá mất khôn, Hà Vũ vớ lấy ly rượu trên bàn, định hắt thẳng vào người Trần Tử Nguyệt.
Phản ứng nhanh như chớp, tôi kéo Trần Tử Nguyệt lại, lãnh nguyên ly rượu.
Bình luận